Thái Bình công chúa nghe xong lời Dương Phàm vừa nói, miệng đã thành hình chữ O, hơi giống một cô bé đáng yêu nhất thời bị kinh động.
Nàng nhìn người nam nhân không giống nam nhân trên đài cao kia, lại nhìn lại vẻ mặt thành thật của Dương Phàm ở bên cạnh, hỏi:
- Không phải là ngươi đang nói đùa chứ?
Dương Phàm không nói gì, nhưng vẻ mặt của hắn đã nói rõ tất cả.
Thái Bình công chúa lại nhìn lên “nữ tử” ở trên đài kia, không dám tin nói:
- Nam nhân…sao có thể sinh ra bộ dáng như vậy? Thật là yêu nghiệt.
Dương Phàm như cười như không, nói:
- Cũng không có gì, nghe nói giống như ở trong cô kỹ viện có rất nhiều nam nhân như vậy, da trắng tươi như phấn, má hồng. Cổ tay khẽ động nhẹ nhàng tỏa hương, y phục thì thoải mái.
Thái Bình làm biểu tình muốn ói, khẽ gắt nói:
- Ghê tởm!
Nàng vừa liếc Dương Phàm một cái, sẵng giọng:
- Chỗ như vậy tuyệt đối không cho ngươi đi, để ta biết rồi thì ta đánh gãy cái chân chó của ngươi đó.
Những lời này vừa nói xong, trên mặt nàng liền có chút đỏ lên.
Dương Phàm nhún nhún vai nói:
- Ta cũng chưa bao giờ đi tới những chỗ đó. Tuy nhiên nam phong quá lớn, từ xưa đã như vậy. Chuyện thời xưa, ghi chép đều đã thất lạc, nhưng từ thời Xuân Thu Chiến Quốc tới nay, trên sử sách cũng thấy nhiều lắm rồi. Tới đời nhà Hán, thì càng thịnh hành, Hán cao tổ Lưu Bang, Hán Văn Đế Lưu Hằng, Hán Vũ Đế Lưu Tú…Đại Hán hai mươi lăm đế vương, quá nửa là có nam sủng đấy. Về phần triều đại này, phong khí còn mạnh hơn, nam tử tự đưa mình làm hàng hóa, dâng tặng một cách thản nhiên. Cái gì mà hương khói huynh đệ, hạn lộ anh hung, trên phố đâu đâu mà chả có. Ha haha, xinh đẹp lại nhỏ tuổi, sắc đẹp giống như ánh bình minh mà.
Thái Bình công chúa chau đôi lông mày xinh đẹp, giọng khing thường:
- Đừng nói nữa, càng nghe càng ghê tởm. Càn khôn âm dương, nam nữ hùng thư, tự nhiên là có phân biệt, đàn ông nam tử mà xinh đẹp lẳng lơ, y phục kỳ quặc, trang điểm như đàn bà, huyết khí thái độ y như nữ tử, vậy còn coi ra gì nữa? Đừng nói là nam tử vui vẻ với nam tử, chỉ là nam tử sinh ra diện mạo của nữ giới là đủ thấy ghê tởm rồi.
Dương Phàm liếc nàng một cái nói:
- Giống như điện hạ lúc này với thân là nữ nhi, lại bận y phục như một nam nhi ấy à?
Thái Bình công chúa hít vào một hơi, dùng ánh mắt khiêu khích liếc hắn nói:
- Vậy ngươi thấy ta có chỗ nào giống nam nhi?
Lời nói này của nàng cũng không phải sai, hai phần nhô lên trước ngực mượt mà lại thêm hơi thở phập phồng, đai lưng thắt eo nhỏ nhắn, cặp mông nhô ra, mặc dù là đang mặc y phục của nam. Nhất là ở khuôn mặt nàng, dưới ánh đèn dầu chiếu rọi hiện lên vẻ kiều mị đặc biệt, đôi môi nhỏ đỏ mọng như cánh hoa khẽ mở, chỉ cần không phải là mù thì ai có thể cho rằng nàng là nam nhân?
Dương Phàm không dám nhìn nữa, cũng không trả lời, chỉ xoay đầu đi.
Thái Bình công chúa đắc ý cười, lại hướng nhìn về trên đài, nói:
- Nhưng mà, ba người này tuyệt không giống thiếp đồng trong cô kỹ viện.
Dương Phàm nói:
- Sao dám khẳng định như vậy? Người nhận ra bọn họ?
Thái Bình nói:
- Không quen. Tuy nhiên, loan đồng danh kỹ, cho dù là nhà giàu có thì bày ra phô trương được như vậy, cũng sẽ không có được khí độ như bọn họ.
Thái Bình công chúa khẽ nheo cặp mắt phượng quyến rũ kia lại:
- Nhìn kỹ cách trang phục và dung mạo của bọn họ cũng không phải là người quá giàu có, nhưng nhất cử nhất động của họ, thậm chí đến cả một tên sai vặt hầu hạ ở phía sau cũng đều tự toát ra một loại khí độ. Đó là ý vị của một đại tộc thế gia nhiều đời nối tiếp nhau làm rạng danh, nhà giàu mới nổi bắt chước không được, nam nữ cung nhân lan hạnh càng không có khả năng đó.
Dương Phàm nhìn không ra mấy thứ này, nhưng hắn tin tưởng vào con mắt tinh tường của Thái Bình.
Dương Phàm lắc lắc đầu nói:
- Dù hắn là luyến đồng hay là trời sinh tướng của nữ nhi thì hoàn toàn không liên qua với chúng ta, đi thôi, tiếp tục đi về phía trước nào.
Lúc này, mấy con ngỗng vịt kia, hai chân đã bị nướng tới giòn nát hết, hoàn toàn nằm trên tấm sắt, vẫn còn chưa tắt thở, bị tấm sắt nung bỏng đến toàn thân co giật từng trận, mùi thịt đã nhẹ nhàng bay lên, nhưng mấy con vịt kia vẫn còn muốn phát ra tiếng kêu thảm thiết, Thái Bình cũng không chịu nổi, Dương Phàm vừa nói, đúng là hợp ý.
Hai người đang rời khỏi, bỗng nhiên nhìn thấy hai tên người hầu đội mũ quả dưa áo xanh dắt một đàn lừa con tới dưới đài, rồi ngẩng mặt lên hướng về phía trên đài nói vài câu gì đó, bởi vì trên đường ồn ào, Dương Phàm cũng không cố ý nghe, cho nên đến hắn cũng không nghe rõ là nói cái gì, chỉ nghe trên đài tên mỹ nam có dung mạo giống nữ tử nhất kia nói:
- Giết đi! Nhân lúc còn nóng, mới nhắm rượu ngon.
Lập tức nhìn thấy hai tên người hầu đem con lừa con dắt đến bên này, lập tức mấy người đàn ông vạm vỡ nhào tới, đóng bốn cọ gỗ ở bốn chỗ, rồi lấy dây thừng cột chặt bốn chân con lừa lại. Dương Phàm và Thái Bình công chúa đang định đi, thấy cảnh này không biết bọn họ định làm gì, liền không kìm được đứng lại.
Chỉ thấy mấy người hầy tay chân cực kỳ nhanh nhẹn cột chắc con lừa lại, rõ ràng là không phải lần đầu làm chuyện này. Sau đó thấy một người vạm vỡ, thân trên để trần, tay cầm một thanh đạo nhọn, đi đến bên cạnh con lừa, rồi vung tay chém xuống, một nhát “phập”, huyết quang lóe lên, chém ra một đường rách ở dưới bụng con lừa.
Dân chúng vây xem “òa” một tiếng, sợ hãi dồn dập thoái lui, Thái Bình công chúa cũng không kìm nổi hét lên một tiếng, lấy tay che miệng, sợ tới mức hơi ngây người ra. Dương Phàm nhìn nàng, nhịn không được đành nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng lui ra phía sau vài bước. Bàn tay nhỏ bé kia nắm trong tay chỉ cảm thấy mát như ngọc.
Thái Bình công chúa đúng là chưa từng tận mắt nhìn thấy giết mổ súc vật, bị cảnh tượng này dọa cho hoảng sợ, tam gan lộn xộn lên, bàn tay bị Dương Phàm nắm lấy, biết hắn có ý che chở, trong lòng không khỏi thấy ngọt ngào, lặng lẽ ngước nhìn hắn, đã thấy lang quân đang nhìn chằm chằm vào đầu con lừa kia, cảm thấy có chút không cam lòng, không kìm được dùng móng tay khẽ bấm vào lòng bàn tay hắn.
Chỉ thấy người hầu dùng đao kia một đao chém xuống, lập tức đem bàn tay to đeo xích bạc của mình theo vết thương đang chảy máu ồ ạt kia chọc vào bụng con lừa, thấy y thấp người giống như đang lần mò món gì đó, đột nhiên có một tiếng hét lớn, dân chúng đang xem bàng quang lại một phen hét lên sợ hãi, một đoạn ruột đã bị y lôi ra từ trong bụng của con lừa kia.
- Ọc ọc….
Thái Bình công chúa cũng không nhịn được nữa, từng cơn từng cơn muốn ói trào lên, nàng vội vàng xoay người, núp ở sau lưng Dương Phàm, vội nói:
- Đi mau đi, đừng xem mấy thứ này nữa.
Dương Phàm đồng ý một tiếng, liền cùng nàng đi ra ngoài, Thái Bình công chúa cũng không dám quay đầu, liền túm chặt lấy mép áo của hắn, nhìn rất đáng thương. Dương Phàm lại cực kỳ tò mò, không biết những người đó rốt cuộc muốn làm gì, cho nên lui ra cực chậm, vẫn nhìn chằm chằm vào bên trong xem như trước.
Chỉ thấy người sử đao kia đang vung đao cắt tiếp một đoạn ruột lừa nữa trong tiếng kêu thảm thiết của con lừa, ném vào một chậu lớn ở bên cạnh, lập tức có người tiến hành tẩy rửa sạch sẽ.
Trong đám người có người hứng chí bừng bừng nói:
- Hắc! nhìn thấy rồi chứ? Nghe nói người ta dùng cách ăn này chính là có ý tươi mới. Đợi cái dồi này được rửa sạch sẽ, bỏ vào nồi nấu chín, con lừa kia vẫn còn kêu thảm, chưa chết đâu. Nhâm nhi thưởng thức, món dồi lừa này đặc biệt ngon.
Dương Phàm khẽ lắc đầu, thầm nghĩ: