Chương 426: Ngươi kết ngươi tới giải

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Dương Phàm thấy vẻ mặt nàng ngẩn ra thì nêu ví dụ: - Loại hành vi này có gì khác biệt so với mẫu thân ngươi đối với Võ Du Kỵ không? Đại khái…chỉ khác là ngươi không uống chén rượu độc kia thôi. Thân phận ngươi cao quý, dung nhan mỹ mạo, cho nên từ trước đến nay ở trong lòng ta chưa bao giờ cảm thấy những gì ngươi đã làm có gì đáng giận, ta còn có cảm giác… được sủng ái mà lo sợ, tận đến khi ta tận mắt nhìn thấy Uyển nhi lấy nước mắt rửa mặt... Điện hạ, ngươi có thân phận cao quý, ngươi có mỹ mạo vô song cho nên ngươi ưu ái ta, ta nên thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ) đúng không? Nếu đổi lại ngươi là ta thì sẽ thế nào? Nếu ta đổi lại là ngươi, ngươi chính là ta, ta là tôn thất thân vương, hậu duệ quý tộc Thiên hoàng, ta có thân phận, có địa vị, ta thích bạn tình của ngươi, ta muốn ngươi vứt bỏ người tình của ngươi để sống bên ta, ta muốn chúng ta ở bên nhau không so đo danh phận, đã là thiệt thòi lớn rồi, rồi ta đồng ý một ngày nào đó ta sẽ cưới ngươi là thiếp cho ngươi một danh phận nhỏ nhoi, ngươi hẳn là sẽ cảm kích rơi nước mắt, đúng không? Cái đó và lừa gạt, cường đoạt dân nữ có cái gì khác nhau? Ta và ngươi đêm qua chứng kiến tên họ Phan kia nếu không phải là muốn cưỡng hiếp mỹ phụ kia, mà là thật lòng thích cô ta, cô ta nên mang ơn, dứt bỏ chồng con sao? Thái Bình công chúa lúng ta lúng túng nói: - Vậy…là khác nhau đấy… Dương Phàm nhíu hàng lông mày lại, nói: - Có gì khác nhau? Nếu cô ta có trượng phu rồi, bởi vì một vị công tử cao quý có địa vị, có thân phận, áo mũ chỉnh tề, tướng mạo bất phàm có tình với cô ta, quyến rũ cô ta, cô ta lập tức dứt bỏ chồng con, tình nguyện trở thành kẻ phụ tình, kết quả là bị người trong thiên hạ thóa mạ là người lẳng lơ không biết hổ thẹn. Trái lại nếu người nọ là một nam nhân, lọt vào mắt xanh một vị phu nhân có thân phận có địa vị, dung mạo mỹ miều đầy nhu tình, hắn không chịu dứt bỏ vợ con tằng tịu với vị phu nhân kia, thì lại bị coi là không biết tốt xấu, đúng không? Thái Bình công chúa mờ mịt, nàng cảm thấy Dương Phàm nói dường như có lý, nhưng lại dường như không hề có lý chút nào. Mấy ngàn năm nay đều là thế giới của nam tôn nữ ti, dù là nàng là Công chúa cao quý thế nào, thì trong xương cốt cũng chịu ảnh hưởng của quan niệm này, cho nên nàng không nhận thấy là mình làm có gì không đúng cả, bởi vậy mà không quan tâm tới cảm nhận của Dương Phàm. Nhưng giờ nghe Dương Phàm nói vậy, nàng cảm thấy rất có lý.