Chương 462: Mũi tên tình nhân

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Tư Đồ Lượng kinh ngạc cúi đầu, nhìn cành cây nhuốm đầy máu xuyên qua ngực hắn, lại tuyệt vọng nhìn Dương Phàm, quay đầu lại một cách khó khăn, y muốn nhìn rõ rốt cuộc là ai đã hạ độc thủ sau lưng y. - Ngươi… Ngươi sao vậy? Y vẫn chưa quay đầu lại, nghe thấy âm thanh quen thuộc bên tai, Tư Đồ Lượng lập tức như bị sét đánh, toàn thân cứng đờ ở đó. - Là ngươi! Hóa ra là ngươi! Ngươi vẫn chưa chết! Là ngươi… đã giết ta. Thiên Ái Nô mỗi lần bám theo Dương Phàm, đều theo sườn ni am nhảy ra ngoài, nấp trong bụi cỏ rậm chỗ sông Y Thủy sau am, may mà Dương Phàm đi không nhanh, lần nào nàng cũng đuổi kịp, sau đó bám theo lúc gần lúc xa, mãi đến lúc hắn rời khỏi rừng cây mới quay lại ni am. Hôm nay A Nô men theo bờ sông, chưa đi được mấy bước liền nhìn thấy ánh đao phản chiếu xung quanh, mang đầy sát khí. A Nô kinh hãi, nhanh chóng lao tới phía gần đó, lúc này Dương Phàm đã quyết định sẽ bẻ gãy đao kiếm trong tay để đánh một trận tay không. A Nô chỉ nhìn thoáng qua đã hiểu được rằng đó chắc chắn là cuộc chiến sinh tử giữa hai người họ, nàng lập tức bẻ một đoạn cây rồi lao về phía trước. Ngay cả hoàng đế Thiên Ái Nô còn dám giết thì lẽ nào lại để ý xem kẻ kia là ai. Đã là kẻ muốn giết Dương Phàm thì chỉ cần giết tên đó là được. A Nô đâm vào giữa lưng Tư Đồ Lượng một cách gọn gang dứt khoát, vừa nhìn thấy trên người Dương Phàm loang lổ vết máu, nàng không khỏi kinh hoàng, liền lao tới bên cạnh hắn, run run hỏi: - Ngươi sao rồi? Vừa mới nói một câu nàng đã nước mắt đầm đìa, nàng sợ quá mà khóc. Thực ra vết thương của Dương Phàm không tới mức quá nặng, chẳng qua chỉ là bị xước một lớp da nhưng lại không được cầm máu kịp thời nên máu mới loang ra một vùng. Huống hồ hắn chỉ là bị con dao nhỏ làm bị thương, tiếp sau đó là những pha đòn kịch liệt, sao có thể kịp thời cầm máu được. Những vết máu đó loang lổ khắp nơi, nhìn như là bị thương nặng.