Tường thành kháng đất chịu đủ mưa gió năm tháng ăn mòn, đã giống như một mặt già nua không thể chịu nổi nữa. Cửa thành loang lổ rõ ràng còn già cỗi hơn, chỉ cần đẩy một cái lập tức vang lên những tiếng ken ken thê thảm, khung cửa thành đong đưa, không biết nó sẽ còn thọ bao lâu nữa.
Dương Phàm ngẩng đầu nhìn binh lính đứng trên tường thành. Cỏ dại trên tường thành vươn cao đầy sức sống, nhìn còn có tinh thần hơn cả binh lính trên đầu thành.
Theo sau, ánh mắt Dương Phàm chậm rãi rơi xuống trên người Vạn Quốc Tuấn.
Vạn Quốc Tuấn một tay đạo diễn huyết án tại Kiếm Nam, Kiềm Trung, Lĩnh Nam và những nơi khác, bức bộ tộc ba nơi tạo phản hiện đang đứng cười dài dưới thành, mặt mày hớn hở.
Thấy Dương Phàm ghìm ngựa đứng hồi lâu không tiến lên, Vạn Quốc Tuấn liền chậm rãi đi lên trước, chắp tay, vẻ mặt ôn hoà nói:
- Dương lang trung, dọc đường vất vả rồi. Bản quan nghênh tiếp chậm trễ, xin chớ trách, ha hả...
Dương Phàm xoay người xuống ngựa, chắp tay cười nói:
- Hạ quan đi vòng qua Hoàn Châu, rồi đi Man Châu chưa hề được chào đón, không những thế còn liên tục gặp nạn, nhiều lần bị người ta bắt, thiếu chút nữa đã chôn vùi tính mạng. Không ngờ tới Man Châu lại được các vị quan viên Phan Châu và Vạn Trung thừa trịnh trọng đón chào, thật sự là vô cùng bất ngờ.
Vạn Quốc Tuấn làm như nghe không hiểu ý tứ châm chọc của hắn, thần sắc nghiêm chỉnh nói:
- Lời Dương Lang trung sai rồi, ta và ngươi đều là Khâm sai, chẳng nói ai thấp hơn ai, nhưng nếu bàn về chức quan, bản quan là Ngự Sử Trung Thừa, có thể cao hơn Dương Lang trung rất nhiều đấy. Lại luận tuổi, luận bối phận mà nói, ha hả, Dương lang trung ngươi là hậu bối, là vãn bối, nhưng bản Trung thừa lại nghe nói, lần này Dương Lang trung làm việc chính là giám sát mọi hoạt động của bản Trung thừa ở Lĩnh Nam, bởi vậy, bản Trung vậy lại không thể không nghênh đón. Mà nghênh đón túc hạ, là vì kính trọng Bệ hạ thôi.
Tiểu nhân đắc chí có rất nhiều loại, trong đó có một loại là giống như Vạn Trung Thừa vậy.
Văn võ bá quan Phan Châu đứng bên cạnh thấy Vạn Quốc Tuấn bề ngoài cung kính nhưng trong lời nói lại vô cùng thô bỉ, thái độ hoàn toàn chẳng coi Dương Phàm ra gì, bởi vậy trong lòng càng thêm sợ uy phong của gã.
Dương Phàm nghe xong Vạn Quốc Tuấn nói vậy, sắc mặt cũng biến đổi trở nên vô cùng trịnh trọng thi lễ thật sâu với Vạn Quốc Tuấn.
Vạn Quốc Tuấn kinh ngạc nói:
- Dương lang trung làm vậy là có ý gì?
Dương Phàm nghiêm nghị nói:
- Vạn Trung thừa chẳng ngại kinh thành nghìn vạn dặm xa mà vẫn một lòng cung kính Bệ hạ như thường, thật sự khiến vãn bối kính nể không ngừng, Dương mỗ thật bái phục, cần phải học hỏi.
- A...
Vạn Quốc Tuấn tay vuốt chòm râu, nháy con ngươi, có vẻ như không rõ Dương Phàm trịnh trọng như vậy rốt cuộc là có ý gì. Muốn nói Dương Phàm bởi vậy mà hành lễ bái phục gã, học hỏi gã, có đánh chết gã cũng không tin.
Dương Phàm thi lễ xong, vẻ mặt hổ thẹn nói với Hồ Nguyên Lễ:
- Không dối gạt Hồ huynh, mới vừa rồi từ xa thấy quan viên lớn nhỏ Phan Châu chắp tay cung nghênh, ngay cả Vạn Trung thừa cũng trang nghiêm đứng dưới cổng thành, trong lòng Dương mỗ còn vô cùng đắc ý, giờ một lời của Vạn Trung thừa đã làm thức tỉnh Dương mỗ.
Hồ Nguyên Lễ cũng không biết trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, nhưng biết hắn tuyệt đối không thật lòng bái phục chịu nhận sự dạy bảo của Vạn Quốc Tuấn, nhưng y cũng không biết nên nói thế nào để phối hợp với Dương Phàm, đành phải vuốt chòm râu gật gật đầu, mỉm cười không nói. Một chiêu “Bế khẩu thiện” của Hồ Nguyên Lễ ít nhất là vô cùng hiệu quả.
Dương Phàm nói với Hồ Nguyên Lễ xong, lại lấy từ trong ống tay áo ra Thánh chỉ của Hoàng đế ban cho hắn, vô cùng kính cẩn nói:
- Lời Vạn Trung thừa chí phải, chúng ta thân là mệnh quan triều đình, hưởng bổng lộc của triều đình, tất cả quyền lợi, tôn vinh đều là do Thiên tử ban tặng, thì càng nên thanh tỉnh, ngàn lần không được dựa vào quyền lực để mà kiêu ngạo, đắc ý vênh váo.
Đạo Thánh chỉ này với hắn chẳng can hệ gì, nhưng nó đã là Thánh chỉ, triều thần cũng tốt, dân chúng cũng thế, khi thấy cũng đều phải trang nghiêm tôn kính, bởi vì ở mức độ nào đó nó cũng đại diện cho Hoàng đế. Huống chi Hoàng đế cấp đạo Thánh chỉ này cho Dương Phàm vốn là cho phép hắn giám sát quan viên các Đạo, quan viên các địa phương thậm chí là còn giám sát cả Vạn Quốc Tuấn cùng các Khâm sai Ngự sử khác nữa.
Văn võ bá quan Phan Châu vừa thấy Dương Phàm lấy Thánh chỉ ra, vẻ mặt nhất loạt nghiêm trang, đứng thẳng tắp hai bên, một lần nữa hành lễ với Dương Phàm. Mới vừa rồi Dương Phàm tới, mọi người chỉ chắp tay thi lễ, hiện tại thì toàn bộ đều bái lạy rồi. Chúng quan viên giơ tay lên cao, lưng thẳng tắp rồi cúi xuống thật sâu. Chúng thủ lĩnh thì "nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo" "vái chào sát đất" theo. Đây là một loại lễ tiết tỏ lòng cung kính nhất.
Không ngờ Vạn Quốc Tuấn vừa thấy Dương Phàm cầm Thánh chỉ thì choáng váng ngây ngốc.
Vì sao?
Bởi vì Lai Tuấn Thần là đại thần duy nhất của triều Võ Chu bất luận là điển lễ quốc gia có trọng đại hay không, cho dù là trên điện Võ Thành chỉ là kiến giá hàng ngày thì luôn luôn phải trịnh trọng như là lễ tiết đại Chu cổ đại. Lai Tuấn Thần ngay từ lúc đầu tiên gặp Võ Tắc Thiên thì đã hành lễ như vậy. Khi đó Võ Tắc Thiên đang là Thái hậu, đợi khi Võ Tắc Thiên chính thức trở thành Hoàng đế, tự nhận là hậu duệ Chu Võ Vương, thì Lai Tuấn Thần lại càng hành lễ trịnh trọng như vậy.
Bởi vậy, văn võ bá quan trong triều người bình thường khác khi gặp Hoàng đế chỉ chắp tay lễ, duy có Lai Tuấn Thần là quỳ lạy lễ. Khi Vạn Quốc Tuấn làm trung thừa, việc này liền không dễ làm rồi. Tiền nhiệm của gã là quỳ lạy lễ đấy, nếu gã thấy Hoàng đế mà sửa lại quy củ, ai biết trong lòng Hoàng đế sẽ có cảm giác gì?