Mặc dù Dương Phàm cũng thấy những người này đầy kỳ lạ, nhưng hắn nóng lòng đi gặp Tiểu Man, khong muốn xen vào việc của người khác, liền bước lên bậc thang. Mấy thiếu niên thấy hắn không coi ai ra gì, thần sắc càng thêm không hài lòng, một thiếu niên mười tám mười chín tuổi trong nhóm liền chuyển thân, chắn ở trước mặt hắn, đánh giá hắn một lượt, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi muốn vào Công Tôn phủ?
Dương Phàm kỳ lạ nhìn nhân vật giống như thiếu hiệp Trường An này, mở miệng đáp:
- Không sai. Đúng là tại hạ muốn đến thăm hỏi quý phủ Công Tôn, túc hạ là ai? Vì sao ngăn cản ta?
Dương Phàm vừa mở miệng, sự thù địch của mấy thiếu niên càng sâu, thiếu niên ngăn Dương Phàm liền đặt tay lên chuôi kiếm, cười lạnh nói:
- Rõ ràng là một kẻ xứ khác, muốn vào cửa chính Công Tôn gia, nào có dễ dàng như vậy, túc hạ không có bản lĩnh vượt qua chúng ta, sợ là khó mà vào được!
Dương Phàm nhìn gã, lại nhìn mấy thiếu niên đang nóng lòng muốn thử, nhíu mày nói:
- Xin hỏi các vị có quan hệ thế nào với Công Tôn gia, đứng ở cửa tranh tài, là quy củ của Công Tôn gia, hay là quy của của các ngươi thôi?
Thiêu niên kia nghếch mũi lên, dương dương đắc ý nói:
- Hiện tại ta dù không phải là người của Công Tôn gia, nhưng sau này khó nói có phải là người của Công Tôn gia hay không. Tóm lại, ngươi muốn đi vào, thì phải để bọn ta lãnh giáo công phu của ngươi, bằng không, ngươi đến từ chỗ nào về nơi đó đi.
Nói xong, thiếu niên rút trường kiếm trong vỏ ra.
Dương Phàm càng nhíu chặt mày, nói:
- E là vài vị đã hiểu lầm rồi, tại hạ đến cửa không phải là để khiêu khích, cũng không phải là tìm Công Tôn cô nương luận võ tranh tài gì, chỉ là gia quyến của ta đang làm khách ở trong quý phủ Công Tôn, nên ta mới đến để gặp người nhà của mình thôi.
Thiếu niên ngăn hắn cười ha hả nói:
- Người muốn vào Công Tôn gia thường lấy đủ loại cớ, có biện pháp gì mà chưa từng sử dụng chứ. Gia quyến của ngươi ở trong quý phủ Công Tôn ư? Nếu ngươi bị Công Tôn cô nương nhìn trúng, vậy thì gia quyến của người thật sự là ở trong quý phủ Công Tôn đấy, rút kiếm đi!
- Cái gì?
Dương Phàm nghe chẳng hiểu, liền hỏi lại, thiếu niên kia giương kiếm lên, lớn tiếng nói:
- Thắng ta, thì ngươi được vào, nếu không, mời về đường cũ!
Dương Phàm nhìn thiếu niên này, lại nhìn mấy thiếu niên kia tay đều đang nắm chuôi kiếm, nghĩ chốc lát, liền tháo đao ở trên yên ngựa xuống. Hắn có hai thanh đao, một thanh bảo đao Đạc Sao do Huân Kỳ tặng, đao như tàn kích, chém sắt như chém bùn, một thanh khác là đơn đao chế thức, đương nhiên Dương Phàm sẽ không dựa vào lợi khí mà khinh người, liền tháo đơn đao mũi hẹp xuống.
Thiếu niên thấy hắn cầm đao, không hỏi ngạc nhiên:
- Ngươi...không ngờ ngươi lại dùng đao?
Dương Phàm hỏi:
- Thì sao?
Thiếu niên khinh thường cong ngón tay búng ra, kiếm phong “ong” một tiếng như rồng gầm, say mê nói:
- Kiếm, là binh khí dành cho quân tử, chí tôn chí quý, nhân thần đều tôn sùng.
Nắm nhẹ nhàng, mang thần thái, dùng mau lẹ, dựng thân lập quốc, hành hiệp trượng nghĩa, là lựa chọn của những du hiệp như chúng ta, túc hạ không dùng kiếm, sao xứng đến cửa phủ Bùi đại gia được? Hãy mau rời khỏi đây để tránh rước lấy nhục!
Dương Phàm nóng lòng vào cửa thăm thê tử, nào có lòng tranh luận với gã, thần sắc liền trầm xuống, không giận tự uy: