Núi giả quanh co khúc khuỷu, hành lang uốn khúc mái cong, đây là một lâm viên tú lệ trang nhã, khác biệt với sự hoang dã của phủ Thái Bình công chúa, nơi này không có dấu vết của bụi cỏ nào, bất luận một chỗ nào cũng được bố trí sáng tạo cấu tứ, an bài gọn gàng ngăn nắp.
Phòng rất rộng rộng rãi, bởi vì chỉ có một chiếc bàn nên càng trở nên trống trải. Sau bàn ngồi một người chừng ba mươi tuổi, áo bào mềm nhẹ, tướng mạo bình thường, nhưng đôi mắt lại có thần sắc bén, đầu đội cao quan, mang đai rộng, ngồi sau bàn dài càng tăng thêm thần vận.
Ở trước mặt y được đặt đầy bàn các loại đồ ăn gia vị: Nước tương, tỏi giã, rau cải dụ, hồ tiêu, vu thê, trực hoàng, hàng gừng đặt trong các đĩa nhỏ, lại có nai sống, gáy dê, lưỡi gà, tôm bóc vỏ, bướu lạc đà, thịt bò, các loại nấm v..v được căt xếp đều tăm trắp, hình như cánh hoa. Giữa bàn là một nồi lẩu bằng đồng đỏ kiểu dáng phong cách đỉnh thanh đồng lớn cổ xưa, trong nồi nước sôi sùng sục, nóng hôi hổi.
Một thiếu nữ mặc váy trắng tay chiết hẹp, phần eo được thắt một dây lưng quyến rũ, ngồi bên bàn, đang nhướn người ra, đôi bàn tay nhỏ bé mảnh mai như hoa đâu vào đấy đem gia vị cho vào nồi nước sôi, lại dùng đôi đũa ngà voi gắp một miếng thịt nai, nhúng vào trong nước sôi, chấm nước tương đặt vào đĩa hoa lan nhỏ, hai tay dâng lên trước mặt chủ nhân, động tác cực kỳ tao nhã.
Vị nam tử mang quan cao quan kia cũng không để tâm tới món ăn nàng đưa tới, mà hơi nghiêng bả vai, một tay nâng cằm lên, đang lắng nghe một người đang khom người ở công đường nói chuyện.
- Dương Phàm đã đến Trường An, trước tiên đến bái kiến Thái Bình công chúa, sau đó chia tay với dại đội nhân mã, một mình đến Công Tôn phủ.
- Công Tôn phủ? Là nhà của Công Tôn Bất Phàm sao?
- Vâng!
Nam tử mang cao quan há miệng nhận lấy miếng thịt nai, chậm rãi nhai nuốt miếng thịt, sau đó mới hỏi:
- Hắn và Công Tôn thế gia có quan hệ như nào?
Người nọ đáp:
- Thê tử của Dương Phàm khi còn nhỏ từng là thị tỳ trong Công Tôn phủ, nhưng lại được Công Tôn cô nương coi như tỷ muội, cho nên cũng được Công Tôn Bất Phàm đối xử như con ruột của mình. Hiện giờ cô ta đang mang bầu đến Trường An vào ở trong Công Tôn phủ. Dương Phàm đến đó là thăm thê tử của hắn đấy.
Vị công tử kia cười lạnh một tiếng nói:
- Dương Phàm! Nếu hắn đã đến Trường An, vậy thì đừng mong đi rồi!
Người kia chần chừ nói:
- Chẳng phải Đại công tử sắp bí mật trở về Trường An sao, việc này có nên thảo luận với Đại Công tử một chút không ạ? Dù sao, hắn cũng là mệnh quan triều đình!
Vị công tử kia nheo mắt liếc nhìn người nọ một cái, cười lạnh nói:
- Chỉ là một Lang trung Hình Bộ, chỉ cần để hắn chết không có chứng cứ, thì có vấn đề gì chứ. Chẳng lẽ ta không tự làm chủ được sao?
Người nọ biến đổi sắc mặt, không dám nhiều lời, vội vàng khom người nói:
- Vâng!
- Dương Phàm!
Nam tử mang cao quan ngăn đôi đũa ngà voi, trên mặt lộ vẻ phẫn hận:
- Nếu không phải là ngươi, Đại huynh ta sao dễ dàng bị thua được! Lúc này đây, nếu ngươi đã đến đây rồi, ta sẽ khiến ngươi không đi đâu được nữa.
Ánh mắt y chậm rãi nhướng lên, điềm nhiên nói:
- Ngươi đi an bài đi, ta muốn mau chóng nghe tin tức về cái chết của hắn!
Người nọ không nói gì nữa, chỉ cúi chào thật sâu, lặng yên lui ra ngoài.
Công tử đội cao quan đuổi người nọ rời khỏi, liền chuyên tâm ăn uống. Y ăn uống rất từ tốn, nhai chậm rãi rồi nuốt, tựa như viết một quyển sách, vô cùng kiên nhẫn chuyên chú, hơn nữa lúc ăn không nói lời nào. Tiểu thị nữ bên cạnh nhúng thịt tươi chấm tương đưa tới trước mặt y, người bình thường ăn uống chậm như vậy sẽ cảm thấy rất khó chịu, nhưng vị công tử này dường như đã sớm thành thói quen, hơn nữa tốc độ ăn uống của y thật sự không nhanh nên quá trình thị nữ nhúng thịt, chấm tương cũng rất thong dong.
Lúc này, lại có người được dẫn đến đại sảnh, Công tử đặt đũa xuống, y có thói quen lúc nói chuyện thì không ăn.
Đây là một vị khách, nghiêm chỉnh mà nói, cũng không phải là khách, mà là một người làm ăn.
Người làm ăn này có một thương phẩm, chính là: Người!
Gã là một người buôn lậu nô lệ, là kẻ buôn lậu nô lệ lớn nhất trong thành Trường An, Long Phi.
Long Phi vóc người không quá cao, thậm chí có chút yếu ớt, trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười hèn mọn, nhưng ai cũng biết gã cực kỳ hung ác. Có thể trở thành tay buôn lậu nô lệ số một tại thành Trường An, nếu không có bản lĩnh thật sự, sao có thể trấn áp được một đám thủ hạ âm tàn giả dối?
Nhưng hiện tại vẻ hèn mọn trên mặt gã là xuất phát từ nội tâm, bởi vì vị Công tử trước mặt gã là họ Lư, nhà ở Phạm Dương. Đây là một con cháu quý tộc chân chính, có lực lượng khổng lồ, Long Phi ở trước mặt vị Công tử cao quý này thì ngay cả tư cách liếm ngón chân cũng không có.
Long Phi không dám nói cười, khiêm tốn khom lưng trước vị Lư công tử.
Nô lệ của Long Phi bán ra cực kỳ phong phú, bất kể là mã phỉ trên thảo nguyên Tây Vực, hoặc là hải tặc Đông Hải, Nam Hải, đều có liên hệ chặt chẽ với gã. Cho nên, tù binh Đột Quyết Thổ Phiên, quý tộc lụi bại Ba Tư, thiếu nữ Triều Tiên Tân La, người Thái và Côn Nô phương nam có thể cuồn cuộn chảy vào trong tay gã.
Nô lệ qua tay Long Phi từ trước tới nay đều không có người Đường, bởi vì buôn bán bình dân quốc nội là trái pháp luật, mạo hiểm cực lớn, mất nhiều hơn được. Những nô lệ dị tộc này lại rất được nhưng thế gia hào môn ưa thích, cho nên Long Phi là một thương nhân buôn bán nô lệ hợp pháp, bởi vậy gã cũng là một thương nhân được thế gia hào môn nghênh đón nhất, cho nên gã có một vị trí nhỏ nhoi ở trước mặt Lư Công tử.
Nhưng Long Phi tự đứng ở chỗ đó, không dám nhúc nhích một bước, tựa như sợ làm ô uế đại sảnh của người ta. Gã giữ vững tinh thần, ra sức ba hoa trước mặt Lư công tử mang cao quan, đối mặt với vị nam tử dung mạo khác thường nhưng là con nối dòng của Lư thị Phạm Dương, là một trong những người mua hàng lớn nhất của gã.
- Lư công tử, lúc này trong tay tiểu nhân có món hàng mới vận chuyển tới, ba trăm thiếu nữ Tân La, vô cùng kiều diễm xinh đẹp, tính tình dịu dàng, hơn nữa người nào cũng giỏi ca múa, làm thị nữ bên người, hoặc làm cơ thiếp, nhạc sư vũ kỹ đều được. Ngoài ra còn có trăm Côn Luân nô, người nào cũng chịu được vất vả, trong đó có chín người giỏi bơi lội.