Chương 596: Độc cô ninh kha

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Trừ khi vạn bất đắc dĩ, những tay nỏ thủ này cũng không muốn bắn chết Dương Phàm, bởi một khi bắn trúng hắn, trên cơ thể sẽ có vết thương. Nếu có thể, đương nhiên tạo dựng cho hắn một cái chết tự nhiên vẫn là ít phiền toái nhất, ví như... chết đuối. Mỗi năm, số người chết đuối ở Khúc Giang không ít, có vụ do thuyền lật mà chết, có vụ do tắm sông mà chết. Mệnh quan triều đình cũng là người, sao lại không thể chết đuối? Nhưng nếu hắn đã áp sát công tử, thế thì thà bắn chết cũng không cho phép hắn trở thành mối uy hiếp đối với công tử, dù cho chỉ là một khả năng đi chăng nữa. Dương Phàm nếu không vạn bất đắc dĩ, cũng không muốn lộ ra trong tầm bắn của bọn chúng, bay lên cao thì nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, dưới sự khống chế của tám chiếc nỏ quân dụng nếu ai muốn bay lên, lập tức có thể biến thành một con chim chết, một con chim chết ngu ngốc. Vì vậy cơ thể hắn chỉ xoay tròn bên ngoài lan can đá, rồi lại đột nhiên xoay ngược trở về. Chẳng ngờ rằng chỉ với chút kẽ hở như vậy, bọn chúng cũng nắm bắt được thời cơ ra tay. Những người này đều là cao thủ dụng tiễn thật sự, không những bắn rất chuẩn xác, mà còn giỏi nắm bắt cơ hội. Lúc thân hình Dương Phàm xoay ra phía ngoài rồi đột nhiên vòng trở về, hai mũi tên bắn sượt qua chân hắn. Dương Phàm xoay trở về cầu một lần nữa, hai chân đá vào lưng gấu của tay đô vật, đá hắn ngã cái rầm, đập mạnh đến mức cả mặt cầu rung lên. Trên mặt nước thỉnh thoảng lại nổi lên mấy khuôn mặt ngăm đen tóc quăn. Đó là mấy tên nô lệ Côn Lôn nhảy xuống sông tìm ngọc. Bọn họ hít một hơi dài, rồi mạnh mẽ chui tọt xuống nước, lại một lần nữa lặn xuống dưới sông. Khả năng bơi lộ của bọn họ cực kỳ tốt, một vòng xoáy trên mặt nước xoáy xuống dưới theo cơ thể của bọn họ, lập tức hóa thành gợn sóng lăn tăn, ngay cả một chút bọt nước cũng không thấy bắn lên. Độc Cô Vũ hồn bay phách lạc đứng đó. Hắn muốn xông lên ngăn lại, nhưng hắn vừa không có năng lực đó lại vừa không có dũng khí đó. Nếu bắt hắn nhìn mà như không thấy thì hắn lại không làm được. Độc Cô Vũ vô cùng thống khổ, trong lòng đấu tranh, sớm đã hận chết Lư Tân Chi. Lư công tử lại xòe quạt ra, một con khổng tước xòe đuôi trước ngực hắn đang vù vù dao động. Trên trời có đám mây bay qua, in bóng xuống mặt nước, tựa như một con cá lớn ẩn mình dưới đáy Khúc Giang.