Chương 532: Mãi không cô độc (1)

Thuần Khiết Tích Tiểu Long
Nguồn: truyenfull.vision
Buổi tối Một chiếc quan tài màu đen được đặt yên tĩnh trong nhà xác, bên trong là tiểu thư Irina mang vẻ mặt trang nghiêm đang nằm, hai tay đặt ở bụng dưới, ở giữa được đặt một hộp trang sức tinh xảo màu đỏ. Trong nhà tang lễ, bóng đèn đều được thay bằng màu ấm, hiện tại đều bật sáng, tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Địa điểm bị giới hạn nên không có cách nào để làm cho nguy nga lộng lẫy nhưng các chi tiết ở khắp nơi đều thể hiện rất tinh tế. Karen ngồi trên chiếc ghế trong góc, phía sau để mấy dãy ghế dành cho khách đưa tang, bàn trước có đồ uống và ít đồ ăn vặt, không đắt nhưng có nhiều loại. Đã đến giờ. Pieck cầm bút đi ra ngoài và viết trên tấm biển: Phòng tưởng niệm của tiểu thư Irina. Dincom lấy một bình nước và bắt đầu vẫy từ bên ngoài vào đến trong nhà xác. Alfred đi đến trước dàn âm thanh, sau khi qua hai lần điều chỉnh, dàn âm thanh phát ra một bài hát mang tên “Bá Tước Đại Nhân của tôi”. Đây là bài hát chủ đề của một bộ phim về Vampire ra mắt cách đây 2 năm, nhân vật chính là một Vampire Bá tước, phim không kể về kinh nghiệm chiến tranh của anh ta, mà là yêu hận tình thù của anh ta. Câu chuyện kể về việc anh ta vì người mình yêu mà bán linh hồn của mình cho quỷ dữ. Nhưng Karen biết rằng, trên thực tế nguyên mẫu của việc này... Chính xác mà nói, lấy anh làm nguyên mẫu cho người đó, thực ra đều là những người bình thường, không phải là dị ma khát máu. Tuy nhiên, cũng không có vấn đề gì, bài hát này đã được chọn cũng vì phù hợp với tình hình hiện tại. Karen khẽ quay người lại, nhìn ra ngoài, anh đang chờ đợi những vị khách tối nay. Đội trưởng Neo sẽ đến chứ? Chiếc xe ô tô màu xanh lam xuất hiện, đậu bên đường kế bên nhà tang lễ, người đàn ông khóc thầm đêm đó bước xuống xe, hôm nay mặc một bộ lễ phục đen trông rất có cảm giác. Sau khi bước vào, anh ta bước lên bục nhà xác, đứng bên cạnh quan tài và nhìn người phụ nữ nằm bên trong. Theo quan điểm của Karen, có thể thấy rõ ràng sự lưu luyến trong mắt anh ta và ánh mắt này không phải là giả. Khoảng 15 phút trôi qua, một chiếc xe thương gia màu đen, dài bản “Pierre” có màn che đang đậu sát bên đường, từ bên trong một phụ nữ trẻ bước xuống, ngoại hình của cô ta có 7 phần giống Irina, chắc cô ta là chị hoặc em gái của Irina. Cùng cô ta bước xuống xe còn có hai nam vệ sĩ. Khi cô bước đến cổng nhà tang lễ, cô ta đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng với hoàn cảnh này. Thấy được chi tiết này, khóe miệng Karen vô thức mỉm cười, người phụ nữ này khiến anh thấy một cảm giác quen thuộc, sự thờ ơ giữa người thân với nhau của gia tộc lớn được thể hiện rất rõ ràng trong cô ta. Tới vị trí Dincom đang vẫy nước nhưng khi người phụ nữ đi tới, một nam vệ sĩ phía sau cô ta chủ động bước lên phía trước, đưa tay ra chặn Dincom, làm Dincom trực tiếp ngã cái ầm xuống đất. “Các người đang làm gì đấy!” Thấy Dincom bị đẩy ngã, Pieck ngay lập tức chạy đến giúp anh ta, khi anh ta định nói lý thì Dincom đã tóm lấy anh ta. Sau đó, ánh mắt của Dincom chuyển sang Karen đang ngồi ở chiếc ghế trong góc, thấy Karen vẫn ngồi đó, anh tự mình đứng dậy và kéo Pieck lại. Người phụ nữ dừng lại và nhìn Karen đang ngồi trong góc; Sau đó, cô ta quay lại. “Bốp!” Một âm thanh vang lên, cô ta đã tát vào mặt tên vệ sĩ, một vết hằn màu đỏ tươi ngay lập tức xuất hiện trên mặt của người vệ sĩ. Sau đó, người phụ nữ bước vào và đi lên nơi để thi thể. Khi người đàn ông nhìn thấy người phụ nữ đến, anh ta quỳ xuống trước mặt người phụ nữ. Người phụ nữ thậm chí còn không nhìn anh ta, mà chỉ nhìn Irina đang nằm trong quan tài. Một lúc sau. Cô ta đưa tay lấy chiếc hộp từ tay Irina đang nằm trong quan tài và mở nó ra, trong đó có nanh và móng tay của Irina. “Haha......” Người phụ nữ cười. “Haha......” Người phụ nữ tiếp tục che mặt cười. Karen lặng lẽ cầm một viên kẹo vừng trước mặt, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng, kẹo này không ngọt, ăn rất ngon. Người phụ nữ đem chiếc hộp để trở lại và bước xuống bậc thềm đi về phía Karen. Hai vệ sĩ vô ý thức muốn đi theo nhưng Alfred đã trực tiếp đứng trước mặt họ. Nữ nhân vung tay lên, hai tên vệ sĩ lặng lẽ lui ra ngoài. Ngay sau đó, Karen ngửi thấy một mùi nước hoa rất nặng, Eunice sẽ không dùng loại nước hoa nặng như vậy. Người phụ nữ ngồi xuống bên cạnh anh và hỏi: “Ngài có phải là Thẩm Phán đại nhân ở đây không?” “Không” Karen thành thật trả lời. “Thẩm Phán đại nhân đâu?” “Anh ấy không ở đây.” “Tôi biết rồi.” Người phụ nữ chỉ tay về hướng nhà xác nói: “Người nằm bên trong là chị gái của tôi”. Karen gật đầu nói: “Có thể nhận thấy được.” “Chúng tôi có giống nhau không?” “Ừm.” “Không, thật ra chúng tôi không giống nhau chút nào, tôi cũng không ngu ngốc như chị ấy, đối với một người đàn ông, lại làm mình thành ra như thế này.” “Bởi vì anh ta?” Karen chỉ vào người đàn ông vẫn đang quỳ bên cạnh quan tài. “Hả... anh ta à?” Người phụ nữ mỉm cười, Lắc đầu, Nói: “Chị ta chưa ngu ngốc đến mức đó.” Karen lấy một viên kẹo vừng khác, bóc ra và cho vào miệng. Thấy vậy, người phụ nữ khẽ cau mày, cô ta cũng đưa tay lấy một viên, do dự không biết có nên bóc ra không. “Nó rất ngon” Karen đề cử. “Ồ, có phải không?” Người phụ nữ bóc lớp giấy gói và cho viên kẹo vào miệng, nói: “Cũng bình thường thôi.” “Anh sẽ mang quan tài và thi thể đi sao?” Karen hỏi. “Đúng.” “Được rồi.” “Dù sao cũng cảm ơn anh đã tổ chức tang lễ cho chị ấy.” “Đó là sắp xếp của ông chủ chúng tôi, chúng tôi chỉ có trách nhiệm thực hiện, cô không cần cảm ơn chúng tôi.”