Chương 17

Du Côn
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Ta, ta muốn gϊếŧ ngươi." Hoàng đế tức giận đến mức thần chí không rõ. Vi Oanh còn chưa hồi phục tinh thần từ nỗi suиɠ sướиɠ rút một phát được hai thẻ tím, choáng váng hớn hở cười hùa theo: "Được được được, gϊếŧ ta gϊếŧ ta." Hoàng đế:...... Đáng giận! Sao lại có loại người thế này chứ! Cố tình thiếu nữ cười vừa mềm vừa ngoan, ánh mắt cong cong như mặt trăng trên trời, vừa cười, vừa to gan lớn mật lại hít một hơi. Vi Oanh: "A ~" Cảm giác mình đã thoát Phi. Vân Thiều lạnh lùng nghiêm mặt: "Ôm đủ chưa?" Vi Oanh nghiêng nghiêng đầu, giờ mới ý thức được hình như mình vẫn một mực mạnh mẽ ôm người ta hít, liền vội vàng thả tay xuống, ngượng ngùng cười rộ lên. Không trách nàng như vậy, thật sự là nuôi dưỡng thành thói quen rồi -- trước kia nhà bạn thân có nuôi một con mèo Garfield, vừa cao ngạo đỏng đảnh vừa xấu tính, mỗi khi nàng tới chơi, con mèo đó sẽ đến cọ chân nàng, nhưng khi nàng muốn vuốt một cái, mèo Garfield lại không thích. Nàng chỉ có thể mạnh mẽ ôm chặt lấy nó mới có thể chôn mặt trong lớp lông tơ mềm mại hít một hai hơi. Vừa rồi kìm lòng chẳng đặng, lại coi người trước mặt trở thành con mèo Garfield kiêu ngạo xấu tính đó. Nàng cảm thấy không tốt lắm, vội vàng nói xin lỗi, nghe được tiếng bước chân, cũng chạy theo sau nữ quỷ cô nương. Nữ quỷ cô nương lạnh lùng "hừ" một tiếng, nhưng không rút kiếm gϊếŧ nàng, cũng không giống vừa rồi đuổi nàng đi. Khoé miệng Vi Oanh hơi nhếch lên, thầm nghĩ, thật ra người này cũng không khác gì con mèo kia, có một triệu điểm ngạo kiều. Ban ngày luyện múa luyện đến sắp rút gân, lúc ngồi xuống, nàng nhịn không được hít mấy ngụm khí lạnh, một bên "A a a ~" xoa cái chân đau nhức, chẳng khác gì đang ở hiện trường tử hình. Vân Thiều nghe thanh âm thảm thiết đó, bất giác nhíu mi: "Ngươi.......làm sao vậy?" Vi Oanh khoát tay, suy yếu dựa vào hành lang: "Đừng nói nữa, tóm lại là phi thường thảm. Vì màn khiêu vũ cho tiệc trung thu, khiến bộ xương già của ta phát mệt." Vân Thiều sờ sờ tay áo, thấp giọng nói: "Ngươi cũng đâu có già." Dừng một chút, trên mặt nàng lộ ra biểu tình xấu hổ ảo não: "Vừa rồi vì sao ngươi làm vậy? Lỗ mãng ngả ngớn, trong thâm cung sao có thể làm thế!" Vi Oanh chà xát hai tay, phun ra một ngụm khói, sau đó cười như nở hoa với nàng. Vân Thiều:.... Thiếu nữ mặt mày hớn hở, làm cho nàng không thể nào tức giận được! Đáng giận! Sao lại có một người như vậy chứ? "Cô nương, chẳng lẽ ngươi không kinh ngạc chút nào chuyện ta có thể vượt qua kì tuyển tú mà ở lại à?" Vi Oanh sáp lại gần, dẫn theo đèn lồng, ánh lửa bập bùng trong đèn, chiếu lên mặt người nọ.......ngũ quan nhoà thành một đoàn. Nàng buồn bã thở dài, vẫn không thấy rõ mặt của nữ quỷ cô nương. Vân Thiều: "Không ngạc nhiên." "Vì cái gì?" Vi Oanh nhích lại gần nàng, mưu đồ hít thêm mấy ngụm khí Âu hoàng: "Là ngươi giúp ta sao?" Vân Thiều trầm mặc một lát, mới nói: "Ta làm sao có thể giúp ngươi chứ? Đương nhiên là ân điển của bệ hạ rồi, lôi đình mưa móc, đều ân của quân vương." Vi Oanh cười như heo kêu, ôm bụng cười ha ha: "Ha ha ha ha ha ha ha." Vân Thiều: "......Ngươi cười cái gì?" Vi Oanh cười đến hai má ửng hồng: "Ha ha ha ha sao ngươi cũng nói những lời này chứ, ha ha ha ha ta đột nhiên nghĩ đến con ngựa tên Lôi Đình kia." Toàn thân Vân Thiều cứng ngắc, bị một câu hoàn toàn phá nát. Gió thu hiu quạnh, thổi quét qua khiến nàng đặc biệt lạnh run. Vi Oanh cười lâu lắm, còn không quên tuyên truyền công tích vĩ đại của cẩu hoàng đế: "Ha ha ha ha hắn vừa thấy Tiểu Lê Hoa hai mắt liền thẳng tắp, ta còn nghĩ từ nay về sau hắn sẽ đối với Tiểu Lê Hoa toàn tâm toàn ý chứ, không ngờ đường đường nam nhân mày rậm mắt to như thế, kết quả lại là loại háo sắc, đi trên đường lại coi trọng một con ngựa khác, yêu ngựa đến thế à, ta nguyện gọi hắn là 'nhân sĩ yêu ngựa'." "Nhân sĩ yêu ngựa" trầm mặc không nói, sắc mặt lạnh lẽo. Vi Oanh không đợi nữ quỷ cô nương mở miệng đã dán sát lại: "A? Sao ngươi không nói gì? Cảm thấy không buồn cười à?" Vân Thiều: "Không có gì buồn cười." Mắt Vi Oanh cong cong, che miệng lại, giống một con chuột cười hí hí hí. "......Không cho cười!" "Được được được, không cười không cười." Có kinh nghiệm vuốt lông mèo phong phú, Vi Oanh hiểu giờ khắc này phải vuốt vuốt lông mới là lựa chọn chính xác nhất. Nàng cầm một lọn tóc của nữ quỷ cô nương, sờ lại sờ, tóc trong tay mềm mại trơn nhẵn, lạnh lẽo như nước. Sắc mặt Vân Thiều âm trầm: "Ngươi lại làm cái gì đấy?" Vi Oanh: "Vuốt lông cho ngươi này." Cung Đấu Cơ nhìn sát khí trong mắt Hoàng đế, thầm bi ai cảm thán: Xong rồi xong rồi, kí chủ chết chắc rồi! Nhưng qua một chén trà nhỏ, kí chủ không chỉ không chết, còn vui vẻ nhảy tới nhảy lui bên cạnh Vân Thiều. "Ta nói với ngươi nha, từ sau khi gặp được ngươi vận khí của ta trở nên đặc biệt tốt." Nàng phát hiện, chính là từ sau khi rời khỏi nơi này, vận khí của mình mới có thể trở nên tốt hơn, điều đó chứng tỏ gì, chứng tỏ nữ quỷ là phúc tinh của nàng, là máy hút Âu khí của nàng. Cung Đấu Cơ: Ngươi quả nhiên coi người ta như một cỗ máy. Vi Oanh: Hắc hắc. Nàng nghe nữ quỷ dùng một loại ngữ khí "ta không vui" nói: "Đi vào cùng ta." Vi Oanh giật mình, do dự một lát, vẫn ngoan ngoãn cùng nữ quỷ đi vào một căn phòng, cửa cung rất cao, nàng suýt chút nữa ngã sấp xuống, lại nhào vào một vòng tay quen thuộc. Vân Thiều đỡ lấy nàng: "Cẩn thận." Vi Oanh ngẩng đầu, tươi cười sáng lạn. Vân Thiều dời ánh mắt, dắt tay áo Vi Oanh, dẫn đường cho nàng, sau khi mở ra mấy cánh cửa, hai người đi đến trước một chiếc giường: "Nằm xuống." Vi Oanh chớp mắt mấy cái, che ngực: "Như vậy không tốt lắm đâu!" Vân Thiều:......Nàng lại suy nghĩ cái gì vậy?! "Nằm xuống." "Được rồi." Vi Oanh không tình nguyện nằm xuống, lại nghe nữ quỷ ra lệnh xoay người: "Ngươi, ngươi nhẹ một chút, người ta là lần đầu tiên ~" Vân Thiều trầm mặc, tay bóp chặt vai thiếu nữ, thuận lí thành chương nghe được một tiếng kêu rên: "A a a a đau!" Vi Oanh đau đến mức sắp co thành một đoàn: "A a a a a!" Vân Thiều: "Nhịn một chút, ấn mở rồi, ngày mai sẽ không đau, nếu không ngày sau ngươi luyện múa sẽ càng đau." Vi Oanh: "Hu hu hu hức." Vân Thiều dùng thủ pháp thuần thục ấn lên huyệt vị và kinh mạch của nàng, mắt điếc tai ngơ đối với tiếng kêu thê lương thảm thiết. Vi Oanh nằm trên giường bị chơi đùa thành cái xác đành phải yên lặng rơi lệ, nhưng một lát sau, cảm giác đau đớn tiêu tán, ngược lại một cỗ cảm giác kỳ lạ lại dâng tràn lên, làm cho người ta cảm thấy vừa đau vừa thích. Nàng nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mở: "A ~~~~~" Vân Thiều:....... Cũng không cần kêu mất hồn như thế. Vi Oanh cười hì hì nói: "Cô nương, ngươi cũng nắm giữ một món nghề, có muốn gia nhập vào tiểu phân đội thất sủng lập nghiệp của chúng ta không! Như vậy về sau cho dù có bị thất sủng biếm vào lãnh cung, ta nói khẩu kỹ, Thiên Tuyết bán thuốc dán, ngươi mát xa xoa bóp, chúng ta có thể ở lãnh cung vui vẻ sinh sống." Vân Thiều há mồm, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ đành nói: "Ngươi vừa trở thành Quý nhân, vì sao lại bắt đầu nghĩ đến chuyện thất sủng bị kéo vào lãnh cung?" Bình thường mà nói, không có phi tử mới vào cung nào sẽ tự hỏi việc này, nhưng người trước mắt......Có lẽ không thể dùng tư duy của người bình thường để đo lường được. Vi Oanh: "Ya!" Vân Thiều lại dùng sức hơn, tiếng "Ya" kia bắt đầu biến hình, trở thành tiếng kêu thảm thiết thê lương: "A a a tỷ tỷ! Nhẹ thôi!" Vân Thiều dù giận trong lòng, nhưng nhịn không được nhẹ hơn một chút, lại hỏi: "Người trong cung đối xử với ngươi được không? Có làm khó dễ ngươi không?" Vi Oanh vội vàng lắc đầu, làm càn thổi phồng nịnh nọt: "Không có, làm gì có chuyện đó, mọi người đối xử với ta đều được. Hiền phi nương nương nấu món ngon cho ta, còn kéo ta dạy khiêu vũ, ai da --" Ngẫm lại tình cảnh dạng chân ban ngày, nàng hít một hơi khí lạnh, lập tức tỏ vẻ: "Tỷ tỷ rèn luyện ta là yêu ta, ta không oán không hối hận." "Các ngươi ở chung thật ra lại hài hoà, Hiền phi người nọ ôn lương cung cẩn, là người ở chung rất tốt." Vi Oanh liên tục gật đầu, thầm nghĩ, nữ quỷ cô nương đánh giá Hiền phi như vậy, hẳn thật sự là một cung phi hoặc thái phi có địa vị rất cao: "Còn cả Thiên Tuyết, đối xử với ta cũng tốt lắm, đúng rồi, mấy ngày trước ta còn gặp Hoàng Hậu và Thái Hậu!" Vân Thiều: "Ừ, ngày đầu tiên tiến cung là phải thỉnh an Hoàng Hậu cùng Thái Hậu." Vi Oanh kề sát nàng, ánh mắt thất thần đột nhiên phát ra ánh sáng: "Hoàng Hậu cũng quá đáng yêu! A, nàng ấy còn thích nghe khẩu kỹ, sao lại có một vị tiên nữ tỷ tỷ thanh tân thoát tục như thế chứ!" Tay Vân Thiều bất giác lại dùng sức. Vi Oanh: "A a a đau đau đau! Tỷ tỷ nhẹ tay thôi." Vân Thiều cười lạnh: "Tiên nữ tỷ tỷ của ngươi nhiều thật đó." Vi Oanh lôi kéo tay nàng, vẻ mặt chân thành: "Người khác làm sao có thể so sánh với ngươi chứ?" Ngươi là máy hút may mắn của ta. Lặng im một lát, nàng nghe được nữ quỷ mất tự nhiên khụ khụ, vội vàng rút tay về. Vi Oanh mất mát thở dài: "Đừng mà, để ta sờ thêm đi, sờ một phen vận may bạo tăng đó!" Cung Đấu Cơ:......Ngươi vì thoát Phi nhập Âu, thật sự có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào mà. Vi Oanh: Aish. Ngươi không hiểu đâu. Ngay sau đó Vi Oanh đem Hoàng Hậu, Thái Hậu cùng tất cả mọi phi tử đều khen trên trời dưới đất một phen, ngay cả tỷ muội Cung Bối Nô, nàng cũng khen các nàng ấy rất tự nhiên không làm ra vẻ, phi thường đáng yêu. Vân Thiều nghe thấy động tâm, mím mím môi, không nhịn được, hỏi: "Vậy......ngươi cảm thấy Hoàng đế thế nào?" Ngữ khí thật cẩn thận, thập phần hèn mọn. Vi Oanh trầm mặc. Vân Thiều cũng trầm mặc. Vi Oanh: "........tui!" (*tui: từ ngữ mạng, ý chỉ buồn nôn, từ tượng thanh khi nhổ nước miếng)