Chương 29

Du Côn
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ăn trộm gà không được còn mất nắm thóc, Thục phi thật sự tức giận. Nàng nhìn nhìn muội muội không nên thân của mình, tức giận đến mức lấy cây quạt nhằm thẳng mặt mình mà quạt gió. Cách xa như vậy, Cung Bối Nô còn cảm nhận được một cỗ gió lạnh thổi qua, rùng mình một cái, cẩn thận nhìn tỷ tỷ mình: "Tỷ, ngươi nóng lắm à?" Giữa thu rồi còn quạt gió, có thể thấy là thật sự rất nóng. Thục phi trợn trắng lườm nàng một cái: "Không nóng, ta 'táo'!" (*táo: hanh, khô nóng, thiếu nước) Cung Bối Nô: "Náo nhiệt lên!" (*gốc: táo khởi lai! ý là "náo nhiệt lên", từ ngữ thường được dùng trong rock n roll) "Táo cái....ngươi!" Thục phi nhớ tới thân phận của mình, kịp lúc chặn lại lời mắng chửi thô tục nghe tới từ phố phường, u oán thở dài, an ủi chính mình: "Quên đi quên đi, ruột thịt mà." Ruột thịt thì có thể làm gì chứ? Còn không phải chỉ có thể khóc lóc mà tha thứ cho nàng sao. Thiếu nữ đối diện hồn nhiên không biết nỗi chua xót trong lòng nàng, nghiêng đầu, tự phụ lại kiêu ngạo hất cằm: "Chẳng qua tỷ tỷ, Đoạn Vi Oanh và Tiêu Thiên Tuyết thật sự quá đáng mà!" Thục phi vuốt ve đám mụn sưng đỏ trên hai má mình, không mặn không nhạt liếc nàng một cái. Cung Bối Nô vỗ bàn: "Chúng ta hẳn nên cho hai người đó một giáo huấn!" Thục phi: "Ngươi quên à, chúng ta đi Ngọc Lộ Điện chính là để cho các nàng một bài học." Cung Bối Nô như ở trong mộng mới tỉnh: "Đúng nha." Thục phi tức đến sắp sửa tắc nghẽn cơ tim: "Nhưng ngươi dĩ nhiên lại bị một hộp phấn thơm mua thuộc, ngươi thiếu hộp phấn đó chắc?" Cung Bối Nô chột dạ chọc chọc bàn tay nhỏ bé, sau đó nói: "Tỷ tỷ cũng đâu nói cho ta biết hộp phấn đó có độc chứ, việc này hẳn tỷ tỷ nên nói cho ta biết trước." Chẳng lẽ tỷ tỷ cảm thấy thâm cung là một cái chảo nhuộm lớn không sạch sẽ, không muốn nhuộm đen nàng sao? Cho nên mới quyết định tự mình nhúng chàm hai tay làm chuyện xấu. Cung Bối Nô cảm động đến hai mắt rưng rưng: "Tỷ tỷ, ta đã hiểu rồi!" Thục phi đang cầm chén trà, thổi hai cái, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng: "Ngươi biết cái gì?" Cung Bối Nô ngửa mặt, hai mắt toả sáng: "Ngươi là muốn để ta làm một đoá tiểu bạch liên hoa duyên dáng yêu kiều, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!" "Phụt --" Nước trà trong miệng Thục phi trực tiếp bị phun ra, sau một lúc lâu mới nói: "Ngươi, ngươi thật ra còn rất có ý tưởng." Cung Bối Nô: "A?" Thục phi: "Ta là cảm thấy, dựa theo đầu óc của muội muội, sợ không thành được mưu kế gì." Khuôn mặt của Cung Bối Nô sụ xuống, miệng chu ra, dáng vẻ uỷ khuất, đột nhiên nàng nghe Thục phi sửa lời, nói: "Chẳng qua hôm nay chứng minh thì ra ta lại hiểu lầm muội muội." Nàng vui sướng ngẩng đầu, mong đợi nhìn Thục phi: "Đúng vậy đúng vậy, ta nào ngốc đến thế chứ." Thục phi lấy khăn ta ra, chậm rãi lau nước trà bên khoé miệng: "Ta sai rồi, ta không nên cảm thấy muội muội có đầu óc mới phải." Cung Bối Nô oa một tiếng khóc chạy ra. Thục phi: Gϊếŧ hết. [lục thân không nhận] Nhưng tỷ muội mỉa mai nhau là một chuyện, còn thật sự nghiêm túc nghiên cứu cung đấu lại là chuyện khác. Nghe được trong cung truyền đến tin tức, đêm nay Hoàng đế lại triệu kiến Vi Oanh thị tẩm, hai tỷ muội đều ngồi không yên, cùng đi đến Từ Ninh cung của Thái Hậu, thuận tiện ở bên tai Thái Hậu hung hăng kể tội Đổng Nga một phen. Thái Hậu vẫn không nói gì Đổng Nga, chỉ là sắc mặt có chút không tốt. ---- Gió thu ở Ngọc Lộ Điện vẫn ồn ào náo động như trước. Lục Chá ôm ngực* kêu: "A a a ." (*nguyên gốc: tây tử phủng tâm trạng. Ý chỉ dáng vẻ hai tay ôm ngực cau mày tỏ vẻ đau đớn)