Chương 46 : Hãm hại
Lúc này Kim Trạc Quân cũng đi đến, nhìn vợ mình có sắc mặt hơi lạ ông hỏi nhỏ "bà không được khoẻ sao?" Kim phu nhân nhẹ lắc đầu rồi nhìn sang Phương Bách Giao nói với Kim Trạc Quân "ông thấy cô gái đó rất là giống tôi đúng không" cô gái ở bữa tiệc lần trước ông cũng nhận ra, quả thật cô gái này có một nét gì đó kha khá giống với vợ ông thật "chắc là người giống người thôi mà...".
Phương Bách Giao cùng Âu Duật Phong đi đến chào hỏi các thương nhân có tiếng tâm trong ngành, giống như là cặp vợ chồng mới cưới vậy khiến ai cũng phải ngưỡng mộ nhìn theo. Âu lão thái rất hài lòng, liên tục cười nói vui vẻ vô cùng đã lâu lắm rồi bà mới có được tâm trạng thoải mái vui vẻ như thế này.
Ngô Ái Ngọc sau khi nghe Ngô Đạm Vân thì thầm gì đó vào tai rồi nhanh chóng cầm ly rượu của cô ta nhẹ nhàng bỏ một viên thuốc gì đó vào ly rồi tan ngay lập tức.
Phương Bách Giao đúng lúc rời khỏi định vào nhà vệ sinh thì đụng mặt một cô gái lạ "chị Giao Giao...em là fan cứng của chị đấy...thật vui khi được gặp chị ở đây chị có thể uống với em một ly không" Phương Bách Giao có chút nhân nhượng nhưng rồi cũng uống hết ly rượu cô ta đưa rồi cười nhẹ nhanh chóng rời đi.
Ngô Ái Ngọc đứng ở phía xa quan sát khuôn mặt nở lên một nụ cười thâm hiểm. Cô gái lạ mặt kia chính là người do Ngô Ái Ngọc thuê cố tình đóng giả buộc cô phải uống ly rượu mà ả đã sắp xếp bỏ thuốc vào đó.
Phương Bách Giao ở bên trong nhà vệ sinh rửa tay và mặt xong thì định nhanh chóng quay lại bữa tiệc ngay ai ngờ lại bị hai tên đàn ông to lớn chặn lại
Ở một nơi nào đó trong buổi tiệc, Tề Thiên Hạo nhìn thấy Ngô Ái Ngọc đưa một khoản tiền dù không biết rõ là bao nhiên nhưng chắc hẵn là con số không nhỏ đưa cho người phụ nữ lạ mặt đứng nói chuyện với cô lúc nãy. Hắn nghi ngờ nên nhanh chóng đi theo Ngô Ái Ngọc ra tận phía sau vườn nhà là tần phòng dành cho khách mời nghĩ ngơi.
Hai tên đàn ông cẩn thận che mặt cô lại dìu cô đi vào một căn phòng đã được chuẩn bị sẵn gần đó. Cửa vừa được đóng lại, người đã bất tĩnh nằm trên giường thì một tiếng
Âu Duật Phong tràn đầy sát khí tiến vào đá thẳng vào mặt hai tên kia lăn nằm xuống đất, cẩn thận đi lại bế Phương Bách Giao đi. Hắn lạnh giọng ra lệnh
Tề Thiên Hào đứng ở bên ngoài, mặc dù hắn đã chậm hơn Âu Duật Phong một bước nhưng hắn lại cảm thấy nhẹ lòng, chỉ cần Phương Bách Giao an toàn là tốt rồi.
Ngô Ái Ngọc đi vào thì nhìn thấy Âu Duật Phong từ bên trong đi ra còn bế theo Phương Bách Giao trên tay khiến cô ta hoảng hốt chạy lại
Hắn không thèm nhìn lấy Ngô Ái Ngọc một cái ngang nhiên đi thẳng ra ngoài. Sự bồn chồn lo lắng khiến cô ta không ngừng gọi điện cho Ngô Đạm Vân, từ phía sau truyền đến một giọng nói khàn lạnh lãnh đạm
Ngô Ái Ngọc suýt nữa bị hắn làm thẫn ra nhưng vội vàng thay đổi sắc mặt ngay