Chương 2227 Người trẻ tuổi

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Ngươi cự tuyệt ngươi có thể không đi, bất quá Sở Linh Nhi là người Sở gia, sự tình nàng còn chưa tới phiên ngươi làm chủ. - Ta cũng không đi! Sở Linh Nhi lắc lắc đầu nói, giữa Sở gia cùng Tiêu Phàm, nàng nghĩa vô phản cố lựa chọn Tiêu Phàm, không vì cái gì khác, bởi vì người này là thân huynh đệ nàng! - Ngươi là một Dược Nô, có phần cho ngươi nói chuyện sao? Nhị Trưởng Lão còn chưa mở miệng, Sở Lăng Tiêu đột nhiên ngữ khí lạnh buốt nói. - Sở gia chủ thật đúng là giá đỡ thật lớn, chẳng lẽ người Sở gia đều không có quyền? Tiêu Phàm sầm mặt lại, Sở Lăng Tiêu hờ hững vượt qua hắn tưởng tượng. Hắn là cậu ruột Sở Linh Nhi a, đem cháu gái xem như Dược Nô cũng liền thôi, vậy mà còn muốn nàng đi chịu chết! Trong lòng Tiêu Phàm nhấc lên một cỗ sát ý lạnh lùng, chỉ là hắn che giấu rất tốt, người khác căn bản nhìn không ra. - Sự tình Sở gia ta còn chưa tới phiên ngươi đến nói chuyện linh tinh! Con ngươi Sở Lăng Tiêu vô cùng băng lãnh, nếu như không phải Hề Lão nói Tiêu Phàm có thể giải quyết phong ấn, hắn đã sớm xuất thủ diệt Tiêu Phàm. - Không có ý tứ, ta nhận Sở Linh Nhi làm muội muội, cho nên sự tình nàng chính là sự tình ta. Tiêu Phàm cười lạnh nhìn Sở Lăng Tiêu. Lấy thực lực hắn hiện tại, thật đúng là không sợ Sở Lăng Tiêu, coi như đánh không lại, chạy vẫn là không có vấn đề. Đám người kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, tiểu tử này là cố ý cùng gia chủ đối địch sao? - Gia hỏa này thật đúng là lớn mật, lần trước đắc tội Đại Thiếu cũng liền thôi, vì không được chậm trễ Vạn Thánh Dược Điển, không ai tìm hắn để gây sự, lần này lại còn dám đắc tội gia chủ, nếu như gia chủ muốn giết hắn, ai cũng cứu không được hắn! - Dám nói chuyện như thế với gia chủ, tiểu tử này là kẻ thứ nhất, giết hắn. - Chỉ cần gia chủ ra lệnh một tiếng, ta tất nhiên xông lên giết hắn, có ít người không cho hắn chút nhan sắc nhìn một cái, không biết cái gì gọi là hùng uy Cổ Tộc! Người Cổ Thành Sở gia đều giận dữ nhìn Tiêu Phàm, thiếu chút nữa thì xông lên diệt hắn, dám nói chuyện như thế với Gia Chủ bọn hắn, nhất định chính là tự tìm cái chết! Bất quá Tiêu Phàm vẫn thập phần bình tĩnh, đem Sở Linh Nhi bảo hộ ở sau lưng, mặc dù nàng không thích Tiêu Phàm bảo nàng là muội muội, nhưng nhìn Tiêu Phàm ngăn khuất trước người mình, trong lòng nàng vẫn hết sức cảm động. - Người trẻ tuổi, tuổi nhỏ khinh cuồng cũng không có sai, bản gia chủ không cùng một tên tiểu bối nói chuyệm, nhưng Sở Linh Nhi là Dược Nô Sở gia, tay ngươi cũng duỗi quá dài a. Sắc mặt Sở Lăng Tiêu cũng trở thành khó nhìn lên. Trên mặt Sở Vân Bắc lại lộ ra vẻ lo lắng, hắn không hy vọng Tiêu Phàm cùng Sở Lăng Tiêu động thủ, một khi động thủ, cuối cùng Sở Vân Bắc nhất định là không may. - Không biết Sở gia chủ tại sao nhất định muốn chúng ta tiếp nhận ban thưởng? Thậm chí ngay cả cự tuyệt đều không được, trên đời này chỗ nào có dạng đạo lý này, chẳng lẽ phần thưởng này có vấn đề gì hay sao? Bằng không các ngươi tại sao không thể ngay trước tất cả mọi người Cổ Thành Sở gia đem ban thưởng cho chúng ta? Tiêu Phàm hỏi ra vấn đề, Sở Lăng Tiêu ngậm miệng không nói gì. Sở Lăng Tiêu cơ hồ đến biên giới bộc phát, lúc này, đám người bốn phía cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, bọn hắn không phải người ngu, suy tư một phen liền phát hiện trong đó có vấn đề lớn. - Cuối cùng ta hỏi ngươi một câu, Sở Linh Nhi là Dược Nô Sở gia, ngươi bỏ hay là không bỏ?! Lông mày Sở Lăng Tiêu vặn thành chữ Xuyên, thiếu chút nữa thì nhịn không được xuất thủ. - Ta nếu nói không thì sao?