Chương 2249 Chỉ có ánh mắt

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Nói đến nơi này, trong mắt Sở Trường Thiên đều là tự trách vẻ, hắn làm như thế rất hiển nhiên là có lỗi với Sở Lăng Vi, nhưng hắn không còn biện pháp. Phong ấn Sở gia không thể phá, một khi phá vỡ, chết là toàn bộ Sở gia Cổ Thành. - Không phải như vậy, nhất định không phải như vậy. Sở Lăng Tiêu tự lẩm bẩm, hai mắt đỏ bừng, hiện ra quang mang khát máu, gần như điên cuồng lên. Đổi lại là những người khác đoán chừng cũng chẳng tốt đẹp gì, tín ngưỡng mấy chục năm trong nháy mắt đều bị người khác lật đổ, đây không phải người bình thường có thể tiếp nhận. - Đáng tiếc, sự thật chính là như thế, là ngươi chấp mê bất ngộ, những năm này ngươi muốn bức ta xuất ra ngọc bội cũng không phải là ta không tiếc ngọc bội, mà là ngọc bội rơi trong tay ngươi chính là ngày toàn bộ Sở gia tận thế. Sở Lăng Vi lại bổ sung. Những năm này người một nhà của nàng tiếp nhận vô số thống khổ, mà hết thảy đều do Sở Lăng Tiêu tự tư, Sở Lăng Vi có thể nhẫn đến hiện tại đã không tồi. Bất quá nàng không hận phụ thân, bởi vì lúc trước nàng nguyện ý, chỉ là nàng không cách nào chịu đựng là kẻ đã từng đối với nàng đủ kiểu sủng ái vậy mà sẽ đối với nàng như thế. Dù bọn hắn không có huyết thống thực, nhưng ở trong mắt Sở Lăng Vi, một mực coi Sở Lăng Tiêu là ca ca, thẳng đến bay giờ Sở Lăng Vi còn muốn cho hắn cơ hội. Đáng tiếc Sở Lăng Tiêu chấp mê bất ngộ, muốn giết Tiêu Hạo Thiên cùng Tiêu Trường Phong, hơn nữa có nhiều Trưởng Lão ở chỗ này như vậy cũng vừa vặn đem sự tình giảng rõ ràng. - Lão gia hỏa, ngươi gạt ta, tất cả những thứ này đều là giả, ngọc bội kia ta muốn! Sở Lăng Tiêu đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, cả người bộc phát, tốc độ của hắn rất nhanh, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh hai trưởng lão nắm lấy Tiêu Trường Phong cùng Tiêu Hạo Thiên. Hai đạo chưởng cương đánh ra, hai Trưởng Lão vội vàng không kịp chuẩn bị, thân thể bị đánh bay, Sở Lăng Tiêu vặn tay một cái, lạnh lùng nhìn đối phương, lộ ra vẻ tàn nhẫn. - Nghịch tử, ngươi làm cái gì! - Thả cha ta! - Dừng tay! Sở Trường Thiên, Tiêu Phàm, Sở Lăng Vi bọn hắn cùng nhau hét lớn, phẫn nộ nhìn Sở Lăng Tiêu, chuẩn bị đánh giết. Chẳng ai ngờ rằng Sở Lăng Tiêu vậy mà sẽ đột nhiên bộc phát mà, hoàn toàn làm bọn hắn không kịp trở tay. - Không muốn bọn hắn chết, liền đừng tới! Sở Lăng Tiêu nổi giận gầm lên một tiếng, hai mắt đỏ bừng giống như một đầu Dã Thú phát cuồng. - Cha! Sắc mặt Sở Vân Phi tái nhợt, hắn không nghĩ tới sự tình lại là dạng kết quả này, trong lúc nhất thời cũng có chút tiếp thu không được Hắn luôn mồm kêu Sở Lăng Vi là con hoang, nhưng mà hiện tại phụ thân Sở Lăng Tiêu hắn mới là con hoang, hắn cũng không phải là người thừa kế Sở gia gia chủ, mà là nhi tử của con hoang. - Vân Phi, ngươi tới! Chỉ có ánh mắt Sở Lăng Tiêu nhìn về phía Sở Vân Phi mới có một tia nhu hòa, tất cả Trưởng Lão Sở gia khác đều thối lui đến một bên, một bộ không liên quan đến mình. Sở Vân Phi đi đến bên người Sở Lăng Tiêu, hắn biết rõ lần này Sở gia là sẽ không bỏ qua bọn hắn, hắn hiện tại chỉ muốn sống sót rời đi nơi này. - Tiểu súc sinh, đem ngọc bội kia tới! Bằng không ta giết bọn hắn. Sở Lăng Tiêu lộ ra vẻ điên cuồng, việc đã đến nước này hắn đã không có bất kỳ cái gì lui bước, chỉ muốn được tử sắc ngọc bội. Dù không làm Sở gia gia chủ hắn cũng không muốn bỏ qua đột phá Chiến Thần cảnh.