Chương 2256 Đổi lại là bọn họ

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Ai cũng không ngờ tới, đường đường gia chủ Sở gia vậy mà lại chết ở chỗ này, nhưng vừa nghĩ tới việc Sở Lăng Tiêu đã làm với một nhà bọn Tiêu Phàm, cũng không có ai cảm thấy Sở Lăng Tiêu không đáng chết cả. Đổi lại là bọn họ, có khi sẽ không dễ dàng g**t ch*t Sở Lăng Tiêu như vậy, chắc chắn sẽ tra tấn một trận, khiến hắn muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Tiêu Phàm cho hắn chết một cách thống khoái đã coi như là nhân từ rồi. Kỳ thật Tiêu Phàm sao lại không muốn tra tấn Sở Lăng Tiêu chứ, chỉ là hắn cảm thấy tên cặn bã không bằng cầm thú như Sở Lăng Tiêu, căn bản không xứng để Tiêu Phàm hắn tra tấn. Ngay sau đó, Tiêu Phàm một chỉ điểm ra, một loạt Kim Sắc Hỏa Diễm rất nhanh lan tràn, trong nháy mắt bao phủ mười trượng xung quanh, tất cả đèu bị thiêu sạch. Hắn biết linh hồn của Sở Lăng Tiêu chắc chắn vẫn chưa tiêu tán, nhưng nếu bị Vô Tận Chi Hỏa đốt cháy nhất định cũng sẽ từ từ lụi tàn, đây cũng là một loại tra tấn khác đối với Sở Lăng Tiêu. Làm xong tất cả những việc này Tiêu Phàm mới trở lại bên cạnh Tiêu Trường Phong, lực lượng Bạch Thạch tiếp tục đưa vào trong thân thể Tiêu Trường Phong, thương thế của hắn lập tức được trị khỏi hoàn toàn. Nhưng Tiêu Trường Phong vẫn không có dấu hiệu khôi phục, sắc mặt Tiêu Phàm âm trầm đến đáng sợ. - Linh hồn của cha không thấy đâu nữa! Đột nhiên, sắc mặt Tiêu Linh Nhi khó coi nói. - Linh Hồn? Tiêu Phàm đột nhiên lấy lại tinh thần, người sau khi chết, Linh Hồn trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tiêu tán đi, dựa vào một chút dược quý hiếm có thể hoàn hồn trọng sinh. Cũng giống như lúc trước cứu mạng Tiểu Ma Nữ, dùng một gốc U Minh Thần Hoa là có thể đem nàng cứu sống. - Sở gia có U Minh Thần Hoa không? Tiêu Phàm quát lên hỏi đám Tam Trưởng Lão, nếu có U Minh Thần Hoa, vậy còn có thể cứu sống. Đám Tam Trưởng Lão lắc đầu, giờ phút này bọn họ không dám lừa gạt Tiêu Phàm, nhất định là thật. - Vô dụng thôi, Linh Hồn của cha không ở nơi này, cho dù có U Minh Thần Hoa cũng không cứu được cha. Hai mắt Tiêu Linh Nhi đỏ bừng, nước mắt trào ra. Tiêu Phàm mặt âm trầm, hắn biết Tiêu Linh Nhi nói không sai, không nói đến việc bây giờ căn bản không tìm được U Minh Thần Hoa, cho dù tìm được, vậy cũng cần linh hồn của Tiêu Trường Phong còn ở chỗ này. Hề Lão cau mày một cái, đột nhiên mở miệng nói: - Tiêu Phàm, trước đó ta nhìn thấy một vệt ánh sáng xông vào Hư Vô Phong Bạo, ta thấy liệu có thể là... Nói đến đây, vẻ mặt Hề Lão khó coi, mặc dù hắn muốn tiếp tục đuổi theo, nhưng với thực lực của hắn căn bản cũng không qua được Hư Vô Phong Bạo. Bằng không thì sắc mặt Hề Lão cũng sẽ không khó coi như vậy, Ông chỉ mới chạm đến biên giới Hư Vô Phong Bạo liền đã không chịu nổi, lập tức trở về. - Hề Lão, chuyện này cũng không trách ngươi. Tiêu Phàm lắc đầu, sắc mặt vô cùng khó coi: - Cho dù thế nào, chỉ cần có một tia hi vọng, ta đều muốn đi tìm Linh Hồn của cha ta. - Ta nghĩ cha ngươi không có việc gì, quang mang kia có thể đi vào trong Hư Vô Phong Bạo đã vô cùng kì lạ. Hề Lão an ủi. Kỳ thật cũng không chỉ là an ủi, bởi vì đạo lưu quang kia quả thực rất quỷ dị, lúc ấy Hề Lão nhìn thấy còn vô cùng kinh ngạc. Tiêu Phàm gật đầu, cẩn thận từng li từng tí bố trí mấy đạo hồn giới xung quanh thi thể phụ thân Tiêu Trường Phong của hắn, phòng ngừa thi thể hư thối, sau đó lấy ra một bộ quan tài thủy tinh. - Mẹ, mẹ yên tâm, hài nhi nhất định sẽ tìm Linh Hồn của cha về. Tiêu Phàm cắn răng nói. - Ta cũng vậy. Ánh mắt Tiêu Linh Nhi cũng vô cùng kiên định. - Mẹ tin tưởng ngươi. Sở Lăng Vi gật đầu, sau đó nhanh chóng lau nước mắt, sờ sờ đầu Tiêu Linh Nhi. Tiêu Phàm lại nhìn về phía Tiêu Hạo Thiên lần nữa, nói: - Gia gia, những năm này để người chịu khổ rồi. - Gia gia không khổ, ngược lại là Phàm nhi ngươi, gia gia rất tự hào về ngươi, Tiêu gia cũng rất tự hào về ngươi. Trong hốc mắt của Tiêu Hạo Thiên có nước mắt đảo quanh. Hắn hiểu rất rõ, Tiêu Phàm trong vòng mấy năm ngắn ngủi có thể trưởng thành đến mức như bây giờ, chắc chắn chịu rất nhiều gian khổ, đây không phải điều người bình thường có thể tưởng tượng ra được. So với Tiêu Phàm, hắn ở Sở gia có lẽ có chịu khổ, nhưng căn bản không hề nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là bị chút đau đớn về thể xác mà thôi. - Ầm, ầm, ầm!