Chương 2259 Tiêu Phàm?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Vô Chủ Mệnh Nguyên chính là sức mạnh vừa rồi phân tán đi từ tàn niệm của Vạn Thánh Dược Các Chư Thánh, loại sức mạnh này ta cũng không biết đến từ đâu, nhưng rất quý. Hề Lão cẩn thận giải thích nói. Tiêu Phàm có thể cảm giác được khí tức trên người Hề Lão càng ngày càng yếu, Hề Lão lấy ra một viên Đan Dược nuốt vào liền ngồi xuống, một đạo khí tức như có như không bao xung quanh người hắn. Tiêu Phàm biết Hề Lão đang vận chuyển công pháp khôi phục huyết khí, chỉ là đạt tới cảnh giới như Hề Lão hiện nay, vận chuyển công pháp đã không còn sợ bị bên ngoài quấy nhiễu. - Hề Lão, vậy có phải có cả người vừa ra đời Mệnh Cách đã vô cùng cường đại đúng không? Tiêu Phàm lại hỏi, hắn hiển nhiên có hứng thú với Mệnh Cách. - Ta từng được nghe về một truyền thuyết, có một loại người vừa ra đời Mệnh Cách liền vô cùng cường đại, loại người này mệnh rất cứng, hơn nữa người đối địch với hắn đều ngỏm, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì chết thảm. Loại người này giống như được Thượng Thiên bảo vệ vậy, bởi vậy mới gọi là Thiên Hữu Chi Nhân, chỉ là người như vậy, vài vạn năm cũng chưa chắc có thể xuất hiện một người. Nói đến mấy chữ Thiên Hữu Chi Nhân này, vẻ mặt Hề Lão đầy sự hâm mộ. - Thiên Hữu Chi Nhân? Tiêu Phàm nhỏ giọng thì thầm, nhớ kĩ mấy chữ này. Sau đó Tiêu Phàm lại thỉnh giáo Hề Lão mấy vấn đề, hắn đã có sự hiểu biết sơ qua về Mệnh Cách, trước đó hắn còn không tin sự tồn tại của Mệnh Cách, nhưng mà bây giờ lại tin tưởng không chút nghi ngờ. Bởi vì biết được từ chỗ Hề Lão, sau khi đột phá Chiến Thần cảnh, có thể cảm ứng được sự tồn tại của Mệnh Cách, hơn nữa có vài tu sĩ có thể điều động sức mạnh của Mệnh Cách. Về phần làm thế nào để phân biệt sự mạnh yếu của Mệnh Cách thì Hề Lão cũng không biết, Tiêu Phàm lại có chút hối hận vì không tin tưởng lời nói của đám Lục Bá Hậu, bằng không có thể hỏi thăm một vài chuyện liên quan đến Mệnh Cách. Tiêu Phàm hít sâu một cái, trầm ngâm nói: - Bây giờ hối hận cũng đã muộn, về sau tìm một cơ hội hỏi một chút. Nghĩ vậy, Tiêu Phàm ngẩng đầu lần nữa nhìn về phía không trung, lại phát hiện, tàn niệm của Vạn Thánh Dược Các đã gần như hoàn toàn biến mất, Vạn Thánh Dược Các hơi hơi rung động, vốn chỉ là một cái bóng mờ, nhưng bây giờ lại bắt đầu ngưng tụ. Bạch sắc quang mang Vạn Thánh Dược Các tỏa ra, cũng nhanh chóng nhạt đi, từ phía xa nhìn lại quang mang kia giống như toàn bộ được thu vào trong Vạn Thánh Dược Các. Tiêu Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, mặc dù hắn biết rõ Vạn Thánh Dược Các không đơn giản, nhưng hắn vẫn là không muốn mang Vạn Thánh Dược Các theo bên người, cũng giống như cái Vạn Thánh Dược Điển kia vậy. - Thôi, nam nhân nói chuyện, nói được làm được, không thể nói không giữ lời. Tiêu Phàm thở dài, sau đó đạp không bay về hướng Vạn Thánh Dược Các. Lúc Tiêu Phàm đạp không bay lên, một thân ảnh nhanh chóng nhảy qua người hắn, xông thẳng về phía Tiêu Linh Nhi, tốc độ nhanh chóng, không thể tưởng tượng. - Đại Trưởng Lão? Tiêu Phàm thấy rõ thân ảnh kia, con ngươi hơi hơi lạnh lẽo, nhếch miệng lên cười tà. - Cẩn thận! Hề Lão là người đầu tiên cảm nhận được nguy hiểm, lập tức quát to một tiếng. Đáng tiếc, vừa rồi hắn tiêu hao quá nhiều sức, căn bản không thể xuất thủ, cho dù là kêu to hai chữ này, hắn cũng phải nhịn không phun ra một ngụm máu tươi. - Sư tôn, ngươi làm gì? Sở Linh Nhi kêu to, nàng nào có thể nghĩ đến, sư tôn của nàng vậy mà sẽ động thủ với nàng. Khuôn mặt vốn rất từ ái của Đại Trưởng Lão đột nhiên trở nên vô cùng băng lãnh, ông vươn tay chụp về phía Tiêu Linh Nhi. - Quả nhiên không có ý tốt! Lúc này, lại một giọng nói băng lãnh vang lên, chỉ thấy trước người Tiêu Linh Nhi, đột nhiên xuất hiện thân ảnh của Tiêu Phàm, cầm trong tay Tu La Kiếm, toàn lực một kích trảm xuống. - Tiêu Phàm? Đại Trưởng Lão kêu lên sợ hãi, vô ý thức ngẩng đầu nhìn về phía không trung, lại là nhìn thấy nơi đó còn có thêm một Tiêu Phàm nữa, chính là bay về hướng Vạn Thánh Dược Các. Đại Trưởng Lão mị mị hai mắt, sau đó xoay người một cái, từ bỏ việc bắt Tiêu Linh Nhi, nhào về phía Vạn Thánh Dược Các trên không trung.