Chương 2261 Điều thứ ba

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Cha, cha yên tâm, cho dù phá hủy thiên cổ vạn giới, ta cũng nhất định tìm được linh hồn ngươi trở về. Tiêu Phàm nắm chặt nắm đấm, con ngươi kiên định nói. - Hô! Đột nhiên, một vệt sáng từ nơi không xa b*n r* xông thẳng về phía chân trời, đâm thủng bầu trời, bốn phía đột nhiên có tuyết rơi, đầy trời băng tuyết rơi xuống, lộng lẫy xinh đẹp. Tất cả ánh mắt của mọi người trong nháy mắt rơi vào trên người Sở Lăng Vi, trên người nàng tỏa ra lãnh ý khó ai có thể địch nổi, loại lạnh này không phải đến từ ngoài thân, mà là đến từ sâu trong linh hồn. Người ở đây, ánh mắt nhìn về phía Sở Lăng Vi đều tràn đầy sự kiêng kị, cho dù là Tiêu Phàm, cũng cảm giác giờ phút này Sở Lăng Vi quá đáng sợ. Thậm chí ngay cả Hề Lão, cũng bị khí thế của Sở Lăng Vi chấn nhiếp, thầm nghĩ trong lòng: - Không hổ là Tổ Thần Huyết Mạch, áp lực như vậy, chỉ có Chiến Thần mới có. Sau một lát, sự băng lãnh xung quanh người Sở Lăng Vi rốt cục biến mất, nàng chậm rãi đứng dậy, một bộ váy trắng che kín thân thể, mái tóc xinh đẹp bay bay trong gió. Nàng giống như tiên tử đi ra từ trong tranh, xinh đẹp, cao nhã, vô hình lại tản ra một cỗ khí thế của thượng vị giả. Trên mi tâm của nàng, còn lóe ra một đạo tử sắc bảo quang, giống như khảm một viên đá quý màu tím, càng thêm quý khí bức người. Những Trưởng Lão còn lại ngây ngốc nhìn Sở Lăng Vi, bọn họ cũng được xem như là nhìn Sở Lăng Vi lớn lên, bọn họ hoàn toàn không cách nào đem Sở Lăng Vi giờ phút này liên tưởng đến tiểu cô nương trước đây. Càng không phải là người phụ nữ có chồng từng bị tra tấn kia, liếc mắt nhìn một cái, trong mắt tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ kính sợ. Sở Lăng Vi hai tay bấm niệm pháp quyết, mi tâm đá quý màu tím tản ra một đạo quang mang, hướng về chân trời kích xạ đi, sau đó tất cả mọi người ở đây, trừ Tiêu Phàm, Hề Lão, Tiêu Hạo Thiên cùng Tiêu Linh Nhi, đỉnh đầu mỗi người đều có một đạo chùm sáng màu tím bắn vào. Rất hiển nhiên, cái chùm sáng màu tím chỉ dành cho người Sở gia. - Đại Tiểu Thư tha mạng! Từng đợt tiếng k** r*n vang lên, ánh mắt nhìn về phía Sở Lăng Vi của tất cả mọi người đều thay đổi. - Từ giờ phút này trở đi, Bản Cung là gia chủ Sở gia, các ngươi có phục không? Sở Lăng Vi căn bản không để ý ánh mắt cầu khẩn của bọn họ, ngược lại thản nhiên nói, chỉ là bên trong mắt lại phóng ra lãnh ý. Một đám Trưởng Lão Sở gia ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó nhao nhao quỳ xuống: - Bái kiến gia chủ! - Nếu đều phục, vậy Bản Cung sẽ tuyên bố mấy mệnh lệnh. Trong mắt Sở Lăng Vi lóe lên vẻ tàn khốc, một đám Trưởng Lão chỉ có thể lẳng lặng nghe, nào dám phản kháng. - Điều thứ nhất, chuyện hôm nay các ngươi đều phải giấu kín trong lòng, một khi truyền ra ngoài, các ngươi liên đới, tru tam tộc, cửu tộc vĩnh viễn làm nô, cái chết của Sở Lăng Tiêu, Bản Cung sẽ tuyên cáo với Sở gia Cổ Thành. - Rõ, gia chủ. Đám người vội vàng bái nói. - Điều thứ hai, chức vị của các ngươi tạm thời không thay đổi, mỗi người quản lí chức vụ của mình, Sinh Tử Ấn mặc dù trong thời gian ngắn chế ước các ngươi, nhưng chỉ cần đối với Sở gia trung thành, Bản Cung tự sẽ thu hồi. - Rõ, gia chủ. Những Trưởng Lão không muốn rời đi thở phào một hơi, bởi vì bọn họ từ lúc đầu liền rất trung thành với Sở gia. Ngược lại đám Tam Trưởng Lão, lại lộ ra vẻ mặt như ăn phải mướp đắng, bọn họ biết rõ, cho dù bọn họ biểu hiện tốt, cũng không có khả năng khôi phục Huyết Mạch Chi Lực. - Điều thứ ba... Sở Lăng Vi có bộ dạng hăng hái như đang thay đổi giang sơn, liên tục nói bảy điều, Trưởng Lão Sở gia đều gật đầu nghe theo. Thời khắc mấu chốt, phải dùng phương pháp mấu chốt, Tiêu Phàm cũng biết rõ, mẹ hắn làm như thế, một là vì bảo hộ hắn, không muốn bại lộ thân phận của hắn. Thứ hai lại là không muốn Sở gia đi về hướng lụi bại, mặc dù Sở Lăng Vi hiện tại một bộ dáng cường thế, nhưng nếu ai có thể biết rõ, chua xót khó chịu trong lòng Sở Lăng Vi giờ phút này chứ? - Đều giải tán hết đi. Sở Lăng Vi khoát tay một cái nói, nàng cũng không lo lắng những người này phản bội, có Huyết Mạch Sinh Tử Ấn, cho dù chân trời góc biển cũng có thể lấy tính mạng bọn họ. - Gia chủ, thuộc hạ tới chậm, những người kia người này so với người kia càng khó hàng phục hơn, Kiếm Hồng Trần chết chưa, ta tới làm thịt hắn.