Chương 2263 Ngươi không có đời sau!

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Nàng còn nhớ kỹ, lúc trước người phế tu vi của Tiêu Trường Phong, chính là Nhị Trưởng Lão, thù này Sở Lăng Vi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Thậm chí, Nhị Trưởng Lão còn đề nghị với Sở Lăng Tiêu, không thể để cho Sở Lăng Vi đột phá Chiến Thánh cảnh, không để cho Sở Lăng Vi có khả năng phản kháng Sở gia. Đáng tiếc cuối cùng Sở Lăng Tiêu vẫn không làm như vậy, trước lúc tìm được tử sắc ngọc bội, hắn vẫn không muốn Sở gia cứ như vậy bị hủy diệt, dù sao, không thể đột phá Chiến Thần cảnh, là một gia chủ Sở gia cũng đã là không tồi rồi. Nhưng mà nếu như lúc trước Sở Lăng Tiêu nghe đề nghị của Nhị Trưởng Lão, đoán chừng cũng không có sự tình xảy ra ngày hôm nay. - Ngươi? Chỉ bằng ngươi cũng có thể trở thành gia chủ sao? Nhị Trưởng Lão khịt mũi coi thường, sau đó đột nhiên nhìn về phía chỗ sâu trong cấm địa, phát hiện sương mù màu máu đã biến mất, trên mặt lập tức hiện lên tiếu dung. - Chẳng lẽ Phong Ấn Chi Địa lần nữa bị phong ấn? Ha ha, đồ tiện nhân như ngươi, vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày được làm gia chủ sao? Cả nhà các ngươi đã không còn giá trị lợi dụng, vậy thì đều đáng chết. Nhị Trưởng Lão tùy tiện cười ha hả. Đám người Tam Trưởng Lão hết sức kinh ngạc trước dũng khí của Nhị Trưởng Lão, cũng dám nói chuyện như vậy với Sở Lăng Vi, đây quả thực so còn muốn cả gan làm loạn hơn bọn họ. Mấy người đã có thể tưởng tượng được kết cục của Nhị Trưởng Lão, khẳng định không thể tốt hơn so với bọn họ. - Chết đi! Sở Lăng Vi băng lãnh nói ra một câu, cho dù là đám Tam Trưởng Lão, nàng cũng không tỏa ra sát khí nồng đậm như vậy, nhưng mà đối với Nhị Trưởng Lão, Sở Lăng Vi lại làm thật. Từ lúc mười mấy năm trước, Sở Lăng Vi đã muốn giết ông ta, đáng tiếc vẫn luôn không cơ hội mà thôi. - Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta? Nhị Trưởng Lão cười vẫn như cũ vô cùng tùy tiện, nhưng mà, lúc một chưởng ấn của Sở Lăng Vi đánh ra, tiếng cườicủa hắn dừng lại, ngược lại lộ ra vẻ hoảng sợ: - Huyết Mạch Sinh Tử Ấn, không có khả năng! Vừa dứt lời, Nhị Trưởng Lão cũng cảm giác sức mạnh toàn thân không còn, từng đạo từng đạo hào quang màu tím từ trên người ông ta lan tràn, sau đó đạo lưu quang kia trong nháy mắt bắn vào trong đầu ông ta. Nhị Trưởng Lão toàn thân lảo đảo một cái, ánh mắt nhìn về phía Sở Lăng Vi tràn ngập sợ hãi, hắn giống như đã đoán được kết cục của bản thân, vội vàng quỳ xuống nói: - Đại Tiểu Thư, không, gia chủ tha mạng, gia chủ tha mạng! - Tha cho ngươi? Ngươi có tư cách gì để bảo ta tha cho ngươi! Sở Lăng Vi sát khí nặng nề, nhiệt độ chung quanh nháy mắt xuống mấy chục độ, lạnh giọng nói: - Lúc trước ta cầu xin ngươi, ngươi không phải vẫn phế tu vi của Phong ca sao? Ngươi hiện tại quỳ ở trước mặt ta ngươi cảm thấy có hữu dụng không? Nghe nói như thế, trên mặt Nhị Trưởng Lão lộ ra vẻ tuyệt vọng, hắn rất muốn chạy trốn, nhưng mà hắn biết bản thân trốn không được, hắn không thể nào chống lại Huyết Mạch bên trong Sinh Tử Ấn. - Sở Lăng Vi, đời sau lại làm người, ta nhất định sẽ không để cho ngươi yên! Mặt Nhị Trưởng Lão đột nhiên lộ ra vẻ dữ tợn, gào thét một tiếng, sau đó lấy ra một chuôi trường kiếm, hướng về phía cổ. Xoẹt một tiếng, máu tươi b*n r*, thi thể Nhị Trưởng Lão ngã trên mặt đất, rơi xuống trong không khí. Vừa rồi ông ta còn đang suy nghĩ mình có thể trở thành Sở gia Đại Trưởng Lão, là một việc vui vẻ đến mức nào, nhưng mà vẻn vẹn chỉ trong thời gian mấy phút, liền từ Thiên Đường rơi xuống Địa Ngục, không thể không chủ động kết thúc sinh mệnh của mình. Ông ta rất rõ ràng, một khi rơi vào trong tay Sở Lăng Vi, tuyệt đối là sống không bằng chết, còn không bằng để cho bản thân chết một cách thống khoái. - Ngươi không có đời sau! Đột nhiên, một giọng nói vang lên, ngay sau đó kim sắc quang mang lóe qua, trong nháy mắt bao vây lấy thi thể Nhị Trưởng Lão, bao phủ xung quanh mười trượng. Lại là Tiêu Phàm xuất thủ, đột phá Chiến Thánh cảnh, người bình thường Linh Hồn sẽ không chết, nhưng mà nếu bị Vô Tận Chi Hỏa thiêu đốt, đừng nói Linh Hồn Chiến Thánh cảnh, cho dù là Linh Hồn Chiến Thần cảnh cũng phải run rẩy. Nhị Trưởng Lão chết, hơn nữa còn là thần hồn câu diệt, không Linh Hồn, nào có thể còn có đời sau, cho dù có Linh Hồn cũng chưa chắc có đời sau gì cả, bởi vì trên đời này còn chưa bao giờ có người nghe nói qua Luân Hồi. Toàn trường câm như hến, bọn hắn đã sớm đoán được kết cục của Nhị Trưởng Lão, chỉ là không nghĩ tới Sở Lăng Vi giết đến quyết đoán như vậy. - Tất cả mọi người rời khỏi nơi này, từ hôm nay, người xông vào cấm địa, trừng phạt bằng gia pháp. Trong đôi mắt xinh đẹp của Sở Lăng Vi lóe lên một đạo lãnh quang.