Chương 429 Bây giờ bắt đầu

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- An Lan! An Dược Hoàng quát khẽ, sắc mặt hơi trầm xuống, mặc dù hắn vô cùng tự tin với đồ đệ hắn, nhưng mà Tiêu Phàm cũng cực kỳ quỷ dị, ngộ nhỡ thua thì sao? - Cược thế này có phải cược quá lớn không? Tiêu Phàm cũng bị sự tàn nhẫn của nam tử trung niên An Lan làm cho chấn kinh, người này thực sự không lưu đường lui cho bản thân. - Thế nào, ngươi sợ à? An Lan cười ha ha một tiếng: - Nếu sợ, vậy liền cút khỏi Ly Hỏa Đế Đô, đừng ở đây cho mất mặt xấu hổ. - Sợ? Ta thực sự rất sợ, sợ ngươi về sau không thể bước vào con đường Luyện Dược Sư. Tiêu Phàm cạo cạo mũi nói. - Tiểu tử này thật phách lối, hắn không biết An Lan là đại đồ đệ của An Dược Hoàng, nghe nói sớm đã là Lục Phẩm Đỉnh Giai Luyện Dược Sư, lúc nào cũng có thể đột phá Thất Phẩm. - Ai kêu tiểu tử này không biết trời cao đất rộng, dám cược theo An Lan Đại Sư. Hắn đây là tự tìm đường chết, một lúc nữa đến cả chết thế nào cũng còn không biết. - Vậy cũng chưa chắc, tiểu tử này tự tin như vậy, đoán chừng cũng có chút bản lĩnh. Đám người bị sự phách lối của Tiêu Phàm làm cho chấn kinh, lộ ra bộ dáng cười trên nỗi đau của người khác, mặc dù rất nhiều người biết Tiêu Phàm, nhưng mà không phải tất cả mọi người đều biết. Dù sao, xung quanh hơn ba ngàn dặm Ly Hỏa Đế Đô cũng có nhiều người nổi danh. - Ha ha, được, tiểu tử, ta phục lòng can đảm của ngươi, ta sẽ khiến ngươi thua tâm phục khẩu phục. An Lan cất tiếng cười to, trong lòng lại bổ sung một câu: - Tiểu tử, ta hiện tại không phải Lục Phẩm Đỉnh Giai Luyện Dược Sư, mà là Thất Phẩm, đến sư tôn ta còn chưa biết. - Tranh thủ thời gian, ta còn đang gấp. Tiêu Phàm nhìn chân trời, cách thời gian Đấu Sinh Tử buổi chiều ngày càng gần. - Lê Tông Sư, làm phiền ngươi làm chứng cho bọn hắn, thế nào? An Dược Hoàng nhìn về phía Lê Ngự nói. Sắc mặt Lê Ngự hơi trầm xuống, nhưng Tiêu Phàm lại cười cười nói: - Vừa hợp ý ta, vậy liền làm phiền Lê Tông Sư rồi. - Được. Lê Ngự cuối cùng vẫn gật đầu, hai người đều đề nghị như vậy, vậy sẽ không đắc tội ai. Dù sao một phe là Dược Hoàng đại danh đỉnh đỉnh, một bên khác lại là nhân tài mới nổi được Hề Lão coi trọng, hai người này ai hắn cũng không muốn đắc tội. - Trận đầu, so biện dược. Lê Ngự tiếp tục nói, ánh mắt liếc nhìn tu sĩ bốn phía nói: - Phiền các vị ở đây cung cấp Dược liệu, sau khi kết thúc giao đấu, Dược liệu sẽ trả lại các vị. Nói đến đây, Lê Ngự trực tiếp lấy ra 30 Linh Thảo bên trong để xuống dưới đất, tu sĩ bốn phía lại có chút chần chờ. - Sau khi kết thúc giao đấu, An Lan có thể miễn phí luyện chế một lần dược dịch cho người cung cấp Dược liệu. An Lan lớn tiếng nói. - Ha ha, vậy thì cám ơn An Đại Sư. - Ta đây có mấy loại linh dược. Đám người lập tức xung phong nhận việc, một Lục Phẩm Đỉnh Giai Luyện Dược Sư hứa hẹn, đối với phần lớn mọi người chính là nhân tình cực lớn. - Hắn sẽ thua, thì làm sao luyện dược cho các ngươi được. Tiêu Phàm nhỏ giọng thầm thì nói. An Lan thiếu chút nữa thì xông lên hung hăng giáo huấn Tiêu Phàm một lần, miệng tiểu tử này thực sự là độc, trong lòng cười lạnh nói: - Tiểu tử, hiện tại ngươi càng tự tin, một lúc nữa thua càng khó coi. Không bao lâu, mặt đất liền bày đầy 100 loại linh dược. Lê Ngự nhìn về phía Tiêu Phàm cùng An Lan nói: - Các ngươi có thời gian một nén nhang phân rõ 100 loại linh dược này, chỉ cần viết tên thuốc lên trên giấy là được, cuối cùng xem số lượng Dược liệu các ngươi phân biệt được để luận thắng bại. Nói đến đây, thanh niên mặc kim bào một bên vô cùng nhanh nhẹn đốt một nén nhang. - Bây giờ bắt đầu. Lê Ngự quát khẽ, trong mắt lóe qua một sợi tinh quang, hắn cũng rất muốn xem, tiểu bối có thể được Hề Lão coi trọng rốt cục có trình độ như thế nào.