Chương 439 Tứ Trọng

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Nội tâm Bạch Vô Thường rung động, khí tức phát ra trên người Tiêu Phàm khiến hắn có cảm giác ngạt thở, loại cảm giác này đến từ xương tủy. Chỉ có Ý mới có thể có hiệu quả này. - Không thể để cho hắn tiếp tục, nhất định phải cắt ngang loại trạng thái này của hắn. Bạch Vô Thường cảm thấy được không thích hợp, Tiêu Phàm dường như tiến vào trong một loại trạng thái huyền diệu. - Quỷ Khiếu! Gầm lên một tiếng, hư không truyền ra một trận thanh âm ô ô ù tai, giống như Quỷ Lệ thút thít. Một đạo kiếm mang màu trắng xẹt qua hư không, tốc độ nhanh đến cực hạn. Phốc! Tiêu Phàm dưới chân lóe lên, nhưng bả vai đã bị xuyên thủng, máu tươi chảy xuống. Hắn không có bất kỳ ý tứ dừng lại nào, tựa như thân thể hắn cũng không phải của hắn. Trên người hắn, Sát Ý ngày càng đậm, nhấc lên một cỗ sát khí phong bạo phóng ra bốn phía. Sát Ý thực chất ở mọi nơi tàn phá, gào thét. Vốn dĩ Tiêu Phàm đã tu luyện Sát Thế tới cảnh giới biến thật thành hư, bình thường có thể tùy ý thu liễm Sát Thế. Nhưng mà giờ phút này, Tiêu Phàm không có giữ lại bất kỳ cái gì, quanh người hắn, đến không khí đều bị phá tan thành từng mảnh, chỉ có Sát Ý tràn ngập. - Giết, giết, giết! Trong đầu Tiêu Phàm, chỉ có một chữ, khí thế của hắn không ngừng tăng lên, đây không phải đột phá tu vi, mà là một loại Thế, một loại Ý thăng hoa. Nơi này cách xa Ly Hỏa Đế Đô, Tiêu Phàm không kiêng dè chút nào, không sợ bị bại lộ thân phận, cho nên trong lòng liền không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác. - Phi Vũ Kiếm! Bạch Vô Thường gầm thét, vô số kiếm khí xuất hiện như là lông vũ phiêu đãng trong hư không, ở trong mắt người bình thường, kiếm khí này nhìn như chậm đến cực hạn. Nhưng mà vừa vặn tương phản, kiếm khí lông vũ kia chỉ là từng đạo tàn ảnh, kiếm khí chân chính đã đi tới gần Tiêu Phàm. - Hồng Trần Tiếu! Tiêu Phàm nhàn nhạt mở miệng, Tu La Kiếm rung động một cái, vô số kiếm khí màu xám bạc chợt lóe lên rồi biến mất. Hồng Trần Tiếu, Tiếu Hồng Trần! Một đạo sát khí, chính là đang bên trong giết chóc tẩy lễ, dùng máu tươi tắm rửa, máu này có thể là của người khác, cũng có thể là của chính bản thân mình. Ba ba ba ~~ Hư không từng đạo gợn sóng nổ tung, như là sóng nước khuấy động tứ phương. Trên người Tiêu Phàm lại xuất hiện thêm mười kiếm, nếu như đổi lại là một người khác, có lẽ sớm đã ngã xuống. Nhưng mà sắc mặt Tiêu Phàm vô cùng bình tĩnh, chưa từng nổi lên một chút gợn sóng nào. - Tứ Trọng, Tứ Trọng Sát Thế! Ánh mắt Bạch Vô Thường lộ ra một tia sợ hãi. Lĩnh ngộ Tứ Trọng Thế phải là Tuyệt Thế Chiến Vương, có thể cùng Chiến Hoàng sơ kỳ chiến một trận. Thế nhưng mà Tiêu Phàm vẻn vẹn chỉ là Chiến Vương hậu kỳ. Người này nhất định không thể giữ, bằng không chắc chắn để lại hậu hoạn vô tận! Đây là ý nghĩ trong lòng Bạch Vô Thường, trạng thái Tiêu Phàm không cách nào cắt ngang, hắn cũng đang có chút nóng nảy. - Quỷ Ảnh Kiếm, xuất hiện! Bạch Vô Thường gầm lên một tiếng, đỉnh đầu hắn lơ lửng một chuôi Chiến Hồn trường kiếm hắc sắc, vẻn vẹn chỉ là một cái bóng mờ lại tản ra một cỗ khí sắc bén tuyệt thế. Hắc kiếm hư ảnh trong nháy mắt cùng Bạch Vô Thường hòa làm một thể, đây là năng lực đặc thù của Chiến Hoàng cảnh, Nhân Hồn Hợp Thể. Một khắc, khí thế Bạch Vô Thường lại tăng mấy lần, đứng ở đó tựa như một chuôi tuyệt thế thần kiếm đã ra khỏi vỏ, Bạch Vô Thường giờ phút này tuyệt đối còn đáng sợ hơn Tần Đao. Bạch Vô Thường vốn chính là Phong Vương Chiến Vương, đột phá Chiến Hoàng cảnh, chiến lực tất nhiên không phải Chiến Hoàng tiền kỳ bình thường có thể so sánh. - Giết! Nhưng mà nghênh đón Bạch Vô Thường, chỉ có một chữ. Phong bạo giết chóc đang tiếp tục, Sát Thế đang thăng hoa, Tiêu Phàm đã đụng chạm đến Tứ Trọng Sát Thế, dưới chân hắn dường như xuất hiện một biển máu, đáng sợ tới cực điểm.