Chương 466 Như ngươi mong muốn!

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Như ngươi mong muốn! Tiêu Phàm ngừng bước chân, xách ngược lấy Tu La Kiếm, áo bào vũ động, tóc đen bay lên, lẳng lặng chờ Thiên Tàn xuất kiếm. Thần sắc Thiên Tàn cứng lại, ngay từ đầu hắn một mặt tự tin, nhưng mà sau khi cùng Tiêu Phàm giao thủ, hắn mới biết Tiêu Phàm đáng sợ đến cỡ nào. Trừ cùng Phong Lang chiến đấu một trận kia, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được không cách nào khống chế được cục diện. Tiêu Phàm mỗi một kiếm nhìn như đơn giản vô thường, bình thường vô cùng, thế nhưng lại đại xảo bất công, hơn nữa mỗi một kiếm uy lực phát huy đến cực hạn. Loại cảm giác này mới là đáng sợ nhất. Trong chiến đấu học tập chiến kỹ của đối thủ, điểm này càng làm cho Thiên Tàn cảm giác được một loại vô vọng. Loại người này, ai cũng không biết át chủ bài cuối cùng của hắn là gì. Hắn gặp chiêu phá chiêu, tá lực đả lực, ngươi căn bản không biết hắn lúc nào đột nhiên bạo khởi, cũng không biết lúc nào đột nhiên cho ngươi một kích trí mạng. Hơn một năm nay, trong 99 trận chiến đấu Thiên Tàn gặp qua không ít người, có người vừa lên liền diễu võ giương oai, ngang ngược càn rỡ, có người vừa lên liền giương cung bạt kiếm, xuất thủ vô tình, còn có người ra vẻ bình tĩnh nhưng thực lực thường thường. Nhưng! Tiêu Phàm lại cho hắn một loại cảm giác hư vô phiêu miểu, nếu như đem tu sĩ khác so sánh thành con mồi, vậy hắn chính là thợ săn duy nhất, cục diện đã bị hắn khống chế trong tay. Tu luyện lâu như vậy đến nay còn chưa bao có người cho hắn loại cảm giác chấn động đến linh hồn như thế, Tiêu Phàm chính là người đầu tiên. Thiên Tàn hít sâu một hơi, chỉ một thoáng, đỉnh đầu hắn hiện lên một đạo thanh sắc quang mang, một chuôi thanh sắc trường kiếm to lớn lơ lửng trên đỉnh đầu, Hồn Lực quay cuồng giống như một đóa thanh liên đang nở rộ. Lấy Thiên Tàn làm trung tâm, từng đợt gợn sóng màu xanh khuếch tán ra. Áo bào cổ động, tay áo bay múa trong hư không, khí thế không ngừng tăng lên. Một màn này làm đám người có loại ảo giác Thiên Tàn chính là một chuôi tuyệt thế thần kiếm, chỉ là không có ra khỏi vỏ mà thôi. Hiện tại, hắn đang chuẩn bị phóng thích bản thân. Phàm là người quan sát Thiên Tàn chiến đấu, còn chưa bao giờ có người thấy hắn thi triển qua lực lượng Chiến Hồn, hôm nay là lần thứ nhất nhìn thấy. Bởi vì đối thủ đối diện Thiên Tàn đủ mạnh! - Bát Phẩm Chiến Hồn Thanh Liên Kiếm! Khó trách hắn cường đại như thế, kiếm quyết căn bản là vì hắn chế tạo riêng. Đám người bỗng nhiên đứng dậy, khẩn trương tới cực điểm. Rất nhiều người nắm chặt nắm đấm, lòng bàn tay thấm ra từng tia mồ hôi, bọn hắn tựa như chính mình đang lâm kỳ cảnh. Cũng có người thay Tiêu Phàm lau một vệt mồ hôi lạnh, một kiếm này vẻn vẹn khí thế liền cuồn cuộn khiếp người như thế. Sau khi một kiếm vung ra, phía dưới Chiến Hoàng có ai có thể ngăn cản được? Cảm nhận được cỗ khí thế kia, Tiêu Phàm cau mày một cái, một cỗ lực lượng khổng lồ thôi động hắn, khiến bộ mặt hắn có chút vặn vẹo. Cũng đúng lúc này Tiêu Phàm động, toàn thân tỏa ra một loại năng lượng huyền diệu ba động, một cỗ khí tức tử vong hủy diệt quét sạch giữa thiên địa. Phía trên chiến đài, thiên địa một mảnh tiêu sát. - Thiên Địa Hữu Khuyết, bất luận kiếm chiêu gì đều có khuyết điểm, một kiếm ta đây tên là Thiên Tàn Địa Khuyết! Thiên Tàn chậm rãi nâng kiếm trong tay, một chút thanh sắc quang mang từ mũi kiếm chiếu xạ.