Chương 558 Mộ Thần Phong

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Vị trí Linh Điện, Hướng Vinh phẫn nộ nhìn Mộ Thần Phong phía trước, thần sắc càng ngày càng bối rối, tiếng vang ngập trời từ phương hướng Vô Kiếm Nhai truyền đến. Tiêu Phàm còn ở nơi đó, hắn không thể không lo lắng, càng chủ yếu là Mộ Thần Phong thời điểm này lại xuất hiện, trong này khẳng định có âm mưu. - Mộ Thần Phong, Linh Điện không chào đón ngươi, có bao xa lăn bao xa. Hướng Vinh không muốn bị Mộ Thần Phong kéo dài thời gian, thời gian càng dài, Tiêu Phàm càng nguy hiểm. - Hướng Trưởng Lão, ngươi không phải vừa mới đột phá sao? Vừa vặn Mộ mỗ ngứa tay, đến cùng ngươi luận bàn một chút. Mộ Thần Phong cười tủm tỉm nhìn Hướng Vinh nói. - Mộ Thần Phong, con mẹ ngươi hỗn trướng! Ta biết người Huyền Cung đối phó Tiêu Phàm, nếu như Tiêu Phàm có cái gì không hay xảy ra, Hướng Vinh ta cùng ngươi liều mạng! Hướng Vinh phẫn nộ nói, giờ phút này hắn chỗ nào còn muốn cùng Mộ Thần Phong giao thủ, chỉ muốn lập tức chạy tới Vô Kiếm Nhai. Học viên phía trong Linh Điện, Ảnh Phong nghe vậy, cau mày một cái, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, sau đó lặng yên biến mất bên trong đám người. Bạch Vũ, Bách Lý Cuồng Phong cùng Trần Phong ba người nhìn nhau, cũng chầm chậm thối lui. - Hướng Vinh, ngươi dám mắng ta? Mộ Thần Phong tìm được cớ nào sẽ bỏ qua, đưa một chưởng đánh về phía Hướng Vinh. - Hừ! Hướng Vinh hừ lạnh một tiếng đánh một chưởng ra, hắn không dám lui, bởi vì đứng sau lưng hắn là học viên Linh Điện. Nếu như không lo lắng Mộ Thần Phong sẽ gây bất lợi cho học viên Linh Điện, Hướng Vinh nào sẽ cùng hắn dài dòng như vậy. Hai đại cường giả Chiến Hoàng cảnh lập tức đâm vào cùng một chỗ, trong lúc nhất thời khó phân thắng bại. Bốn phía Vô Kiếm Nhai, học viên Chiến Hồn Học Viện càng ngày càng nhiều, thật sự động tĩnh quá lớn. Hơn nữa, các đại Đồng Minh cũng biết rõ tổ chức giết Tiêu Phàm là Sát Ma Đại Đội, tất cả mọi người đều chạy đến. Lúc bọn hắn nhìn thấy Tiêu Phàm cùng Lôi Vân chiến đấu trong sơn cốc, trong lòng kinh ngạc vô cùng, những người nhận ra thân phận Lôi Vân càng là hít vào ngụm khí lạnh. Tiêu Phàm đã mạnh đến mức có thể cùng người Địa Bảng chiến đấu? - Rất tốt, ngươi thế mà có thể đem ta bức đến cấp độ này. Thần sắc Lôi Vân chậm rãi thu liễm, biến thành thập phần trầm trọng, bất kể như thế nào, thực lực Tiêu Phàm đã khiến hắn cảm nhận được uy hiếp. Không toàn lực ứng phó, kết quả là chẳng những giết không chết Tiêu Phàm, còn có thể chết ở trong tay Tiêu Phàm. Tiêu Phàm tay áo bay lên, giống như một chuôi tuyệt thế thần kiếm vừa ra khỏi vỏ, toàn thân tản ra khí tức lăng lệ, quanh người hắn cuồng phong thổi loạn, kiếm khí như gió. Nghe vậy, Tiêu Phàm thản nhiên nói: - Cao thủ thứ chín Địa Bảng, không phải chỉ có điểm ấy thực lực đi. Tam Trọng Phủ Thế ngươi không làm gì được ta, trừ phi ba người các ngươi cùng tiến lên. - Bằng ngươi còn chưa xứng, ta một người là đủ. Lôi Vân cười lạnh nói, hắn thân làm Địa Bảng cao thủ, nếu chiến đấu với một Chiến Vương cảnh hậu kỳ còn phải liên thủ cùng người khác thì da mặt hắn để nơi nào? - Rống ~ Đột nhiên, Lôi Vân ngửa mặt lên trời gào thét, trên người bộc phát ra một cỗ khí diễm ngập trời, khí thế cả người không ngừng tăng lên, một cỗ Hồn Lực khí lãng bành trướng quét sạch bốn phương tám hướng. - Chiến Hoàng cảnh? Hắn muốn đột phá Chiến Hoàng cảnh! Đám người lên tiếng kinh hô. Trong chiến đấu đột phá, đây chính là điều kiêng kỵ nhất, bởi vì trong chiến đấu đột phá, một khi bị người khác quấy rầy sẽ bị tẩu hỏa nhập ma. - Không đúng, hắn vốn chính là Chiến Hoàng cảnh, chỉ là hắn cố ý áp chế tu vi bản thân mà thôi, hiện tại giải khai áp chế, chiến lực tự nhiên tiêu thăng.