Chương 565 Quân Lạc bị dọa chạy?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Cái đầu kia nghiến răng nghiến lợi hô lên một câu, đó là một chút giây phút cuối cùng của nó. - Ồn ào! Tiêu Phàm một chỉ nhô ra, đầu Úy Thiên Lang đột nhiên nổ tung. - Mới vừa rồi còn không phải ranh giới cuối cùng của Tiêu Phàm? Đám người tê cả da đầu, kinh hãi nhìn Tiêu Phàm. Bọn hắn nào biết, Tiêu Phàm sở dĩ không dùng toàn lực chính là bởi vì kiêng kị Quân Lạc đánh lén, chỉ là thực lực Quân Lạc vượt qua dự kiến Tiêu Phàm cho nên mới có thể bị đánh lén thành công. - Đi mau! Nhìn thấy Úy Thiên Lang bị giết, Lý Dịch quát to một tiếng, hướng về nơi xa bỏ chạy. Giờ phút này, ai cũng không muốn tiếp tục đợi ở chỗ này, Quân Lạc là vương bài bên trong Sát Ma Đại Đội lần này. Nhưng mà lá vương bài này giờ phút này lại bị một đầu Hồn Thú cuốn lấy, Tiêu Phàm lúc này có thể không kiêng nể gì cả đại khai sát giới. Bọn hắn đoán chừng cộng lại cũng không đủ để Tiêu Phàm giết, một người có thể chém chết Lôi Vân, thực lực cường đại bao nhiêu, trong lòng bọn hắn biết rõ - Muốn đi? Không giết các ngươi cũng được, nhưng dù sao cũng phải lưu lại đồ vật! Thiên Địa Tiêu Sát! Tiêu Phàm dữ tợn cười một tiếng, một mảnh bạch sắc quang mang lấy hắn làm trung tâm khuấy động ra, trong nháy mắt bao phủ trăm mét xung quanh. Trong không khí tràn ngập một cỗ tử vong, khí tức hủy diệt vây đám tu sĩ một trận kinh hồn táng đảm, hơn nữa, đây là kết quả Tiêu Phàm tận lực ẩn nhẫn Sát Ý trong lòng. - Hồng Trần Sát! Tiêu Phàm gầm thét một tiếng, những tu sĩ chạy trốn đó đột nhiên kêu rên liên hồi, cánh tay, đùi bị một cỗ kiếm khí vô hình chặt đứt, máu tươi bay vụt. Hư không rơi xuống vô số huyết vũ, tay cụt chân cụt đâu đâu cũng có, sau đó bị vô hình kiếm khí quấy đến vỡ nát. Bất quá bọn hắn không chú ý được nhiều như vậy, chỉ muốn chạy thoát, Tiêu Phàm đã phát cuồng, lưu ở chỗ này nhất định chết là cái chắc. - Hỗn trướng, thù này không báo, Quân Lạc ta thề không làm người! Một tiếng phẫn nộ vang vọng sơn cốc, phóng tầm mắt nhìn tới, Quân Lạc máu me khắp người, trên người đâu đâu cũng có vết cào. Áo choàng màu trắng đã bị phá thành mảnh nhỏ, hoàn toàn bị máu tươi thẩm thấu. Khó trách Quân Lạc tức giận như thế, hắn đường đường là cao thủ xếp thứ mười lăm Thiên Bảng, lại bị một đầu Hồn Thú đánh giết ôm đầu chạy trốn, đổi lại là một người khác cũng chẳng tốt đẹp gì. Một kiếm đẩy lui Tiểu Minh, Quân Lạc lách mình biến mất bên trong sơn cốc. - Quân Lạc bị dọa chạy? Đám người mắt trợn tròn, ực ực nuốt nước miếng. - Không cần đuổi. Tiêu Phàm kêu lên, con ngươi hắn màu đỏ tươi, hôm nay giết người đã đủ nhiều, hắn tin tưởng sau ngày hôm nay, Ngoại Viện sẽ không có người dám đánh chủ ý lên hắn nữa. Tiểu Minh chớp động cánh, rơi vào đầu vai Tiêu Phàm, một mặt thân mật mổ lấy sợi tóc dính máu trên đầu Tiêu Phàm. Tiêu Phàm sờ sờ đầu Tiểu Minh, huyết sắc trong mắt chậm rãi biến mất, quanh thân sát khí nội liễm, trên mặt lóe qua một nụ cười như gió xuân ấm áp. Tu sĩ xung quanh bị sát khí vừa mới của Tiêu Phàm dọa cho phát sợ, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Phàm cười khiến đám người nhẹ thở phào. Giờ phút này Tiêu Phàm chỗ nào là sát thần không ai bì nổi, hoàn toàn chỉ là một đại nam hài mà thôi, đơn giản cùng người vừa nãy như là hai người. - Tiểu Minh, chúc mừng ngươi, trở về đi. Tiêu Phàm trong tay đột nhiên xuất hiện một mai Thất Giai Hồn Tinh, đưa tới bên miệng Tiểu Minh. Tiểu Minh lập tức reo hò vỗ cánh, giống như một đạo thiểm điện, rơi vào trên người Ảnh Phong nơi xa. Đám người thấy thế ánh mắt nhìn về phía Ảnh Phong hơi đổi, nhất là tu sĩ Linh Điện, bọn hắn vội vàng nhớ kỹ bộ dáng Ảnh Phong, về sau đắc tội ai cũng tuyệt đối đừng đắc tội hắn. Bình thường ai có thể nghĩ đến, Tiểu Hắc ưng trên đầu Ảnh Phong lại là một đầu Thất Giai Hồn Thú, đến Chiến Hoàng cảnh Quân Lạc đều không phải là đối thủ. - Lần sau, ta sẽ chủ động đi tìm các ngươi. Tiêu Phàm híp hai mắt, nhìn qua phương hướng Quân Lạc chạy trốn nơi xa, ngữ khí băng hàn nói.