Chương 587 Đồ nhi?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Túy Ông! Không sai, giờ phút này người xuất thủ cứu hắn chính là Túy Ông. Hắn như thế nào cũng không nghĩ đến, thời điểm mấu chốt là Túy Ông cứu hắn một mạng, khi ánh mắt của hắn nhìn về phía đối diện Túy Ông, con ngươi băng lãnh tới cực điểm, nghiến răng nghiến lợi nói: - Úy Nguyệt Sinh! Ba chữ này cơ hồ là Tiêu Phàm từng chữ gầm rú ra. Hắn không nghĩ tới, Úy Nguyệt Sinh chó cùng rứt giậu, đường đường Chiến Hoàng đỉnh phong vậy mà đánh lén một tu sĩ Chiến Vương cảnh. Úy Nguyệt Sinh mặt xám như tro, cái này rõ ràng là một kích tất sát lại bị người khác ngăn lại, hơn nữa còn là phong khinh vân đạm như thế, thực lực người trước mặt này là như thế nào? Dùng đầu ngón chân ngẫm lại cũng đều biết rõ, lão khất này là Chiến Đế cảnh giới. Chỉ có cường giả Chiến Đế cảnh mới có thể dễ dàng cứu Tiêu Phàm. Nghĩ vậy, toàn thân Úy Nguyệt Sinh run rẩy, rất nhiều người trước đó nghĩ tới phía sau Tiêu Phàm khẳng định có một siêu cấp cường giả, chỉ là không nghĩ tới lại là Chiến Đế. Chiến Đế, phóng nhãn toàn bộ Đại Ly Đế Triều cũng là tồn tại cực kì thưa thớt, trước mắt vậy mà xuất hiện một người? - Thật mạnh! Đám người phía dưới lấy lại tinh thần, con ngươi co rụt lại, trong lòng có chút phát run. Thực lực Úy Nguyệt Sinh tại Đại Ly Đế Triều tuyệt đối là cường đại, nhưng trước mặt lão đầu dơ dáy lại tựa như một con gà con. Hai ngón tay đối phương tuỳ tiện hóa giải thế công cường đại của hắn! Mọi người muốn nhìn rõ bộ dáng Túy Ông, nhưng mà tóc dài kết thành cục che khuất khuôn mặt, căn bản thấy không rõ. Dù là Úy Nguyệt Sinh đứng gần như vậy cũng thấy không rõ khuôn mặt chân thực của Túy Ông. Tiêu Phàm cũng là từ khí tức trên người bóng lưng Túy Ông đoán được, hơn nữa, trong trí nhớ hắn cũng chỉ có một lão đầu dơ dáy Túy Ông. Thân ảnh Hề Lão đứng ở không trung nhìn Túy Ông, ánh mắt lấp lóe một cái, sau đó lại rơi vào trên người Tiêu Phàm, thầm nghĩ trong lòng: - Chẳng lẽ Tiêu Phàm lại là đệ tử của hắn? - Ngươi là ai? Trên bầu trời, Úy Nguyệt Sinh nghiến răng nghiến lợi nhìn Túy Ông, trong mắt có một tia sợ hãi. - Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi muốn giết đồ nhi ta! Túy Ông thản nhiên nói, thanh âm có chút khàn khàn, lộ ra một cỗ sát khí nồng đậm. - Đồ nhi? Tiêu Phàm cổ quái nhìn Túy Ông, mình lúc nào trở thành đồ nhi của hắn? Bản thân tại sao lại thêm một sư tôn? Bất quá, Tiêu Phàm không có phản đối, có dạng sư tôn như này cho dù tại Ly Hỏa Đế Đô đi ngang đều được, dù là giết người phóng hỏa cũng không cần lo lắng điều gì. - Chẳng lẽ đây chính là sư tôn hắn sao? Tần Mặc một mặt kích động nhìn Túy Ông trên không trung, thiếu chút nữa thì muốn xông lên. Hiển nhiên hắn hiểu lầm, coi Túy Ông chính là sư tôn dạy Tiêu Phàm y thuật. Nhưng Túy Ông không biết cứu người, chỉ biết giết người, đồng thời hắn dạy Tiêu Phàm cũng không phải thuật cứu người, mà là thuật sát nhân. - Chiến Đế, Chiến Đế là sư tôn Tiêu lão đệ, khó trách hắn thiên phú cường đại như thế, xác thực cũng chỉ có Chiến Đế cường giả mới xứng làm sư tôn hắn. Trong mắt Y Vân cũng lóe qua một tia kích động không hiểu. Đám người sắc mặt cũng âm tình bất định, có người thầm nói: - Khó trách Tiêu Phàm cuồng vọng như thế, nguyên lai hắn có một Chiến Đế cảnh là sư tôn, nếu là ta có dạng sư tôn này, còn sợ cái rắm gì. Người so với người làm người ta tức chết, đám người trong lòng âm thầm thề, về sau nhất định đừng đắc tội Tiêu Phàm, bằng không không có quả ngon để ăn. Nếu như nói giờ phút này ai là buồn bực nhất người, vậy trừ Úy Nguyệt Sinh ra không còn có thể là ai khác, hắn đứng ở hư không, mặt xám như tro, không biết làm sao.