Chương 600 Chiến Hoàng?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Vậy ngươi nghĩ sai rồi, Cửu Đế Tử bây giờ đã đột phá đến Chiến Hoàng cảnh, hơn nữa lĩnh ngộ Tứ Trọng Chiến Thế, dù là Đế Chủ cũng không dám khinh thường Cửu Đế Tử, lần nữa khiến Cửu Đế Tử trở thành người thừa kế Đế Chủ thứ hai. Ninh Vực không nói làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết cũng không thôi. - Chiến Hoàng? Con ngươi Tiêu Phàm hơi hơi co rụt lại, lần trước Bàn Tử Nam Cung Tiêu Tiêu vẫn chỉ là Chiến Vương cảnh, không đến thời gian nửa năm vậy mà đột phá Chiến Hoàng cảnh? Bất quá ngẫm lại Tiêu Phàm liền thoải mái, dù sao Bàn Tử cũng là Chiến Vương cường giả tối đỉnh, bây giờ mặc dù làm lại từ đầu, nhưng đối với một số phương diện lĩnh ngộ vẫn không mất đi. - Không sai, Cửu Đế Tử đột phá Chiến Hoàng cảnh, Đại Đế Tử rất gấp, thế nhưng lại không thể tự tay giết chết Cửu Đế Tử, chỉ có thể mượn tay người khác, mà ngươi chính là một đầu nối ở trong đó. Ninh Vực hít sâu một hơi nói. Tiêu Phàm híp hai mắt, trong lòng cực kỳ không bình tĩnh, hắn đại khái đã đoán được cái gì. Nam Cung Thiên Dật không chính diện ra tay với Bàn Tử, cho nên đành phải khó xử hắn. Đến lúc đó, một khi hắn lâm vào nguy cơ, Bàn Tử tất nhiên sẽ không đứng ngoài quan sát, có lẽ người Đại Long Đế Triều không dám giết chết Bàn Tử, nhưng khẳng định cũng sẽ làm ra một vài thứ khiến Tiêu Phàm không biết được. Chỉ là, nơi này là địa bàn Đại Ly Đế Triều, người Đại Long Đế Triều dám giết Bàn Tử sao? - Ngươi hẳn còn điều gì đó chưa nói? Tiêu Phàm chân phải dùng sức, hung hăng giẫm ở trên ngực Ninh Vực, tận mấy cái xương cốt bị phá toái. - Oa ~ Ninh Vực phun ra mấy ngụm máu tươi, sắc mặt hơi trắng bệch, nếu như không phải Túy Ông một bên lạnh lùng theo dõi hắn, hắn đã sớm xuất thủ. - Ta nói, ta nói. Ninh Vực sợ, vội vàng nói: - Đại Long Đế Triều lần này đến đây là hợp tác cùng người Chiến Hồn Học Viện Đại Ly Đế Triều, mở ra một chỗ Cổ Địa Bí Cảnh, nơi đó cực kỳ nguy hiểm. Đại Đế Tử cùng người Đại Long Đế Triều có thể sẽ ở bên trong xuất thủ đối phó các ngươi. - Cổ Địa Bí Cảnh? Túy Ông hơi ngoài ý muốn, Tiêu Phàm lại một mặt không hiểu: - Cái gì là Cổ Địa Bí Cảnh? - Ta cũng không biết, nghe nói là một tòa Cổ Thành, có thể là một tòa Cổ Đế Đô, bên trong chôn giấu rất nhiều thiên tài địa bảo, riêng một đại Đế Triều vẫn ăn không vô cho nên mới có thể hợp tác. Hơn nữa, hai đại Đế Triều đạt thành hiệp nghị, chỉ cho tu sĩ thế hệ trẻ Chiến Hồn Học Viện tiến vào bên trong. Ninh Vực khẽ cắn môi, đem tất cả nói ra. Tiêu Phàm tay phải xoa cằm, trầm tư một trận, nếu như thực sự là dạng này, mình và Bàn Tử thật là có chút nguy hiểm. Dù sao trong cổ thành, nếu có người gây bất lợi cho mình và Bàn Tử, ai cũng không quản được. - Ầm! Tiêu Phàm một cước đá vào trên người Ninh Vực bay ra hai ba mươi mét: - Cút đi. Ninh Vực khẽ cắn môi, trong mắt lóe lên sát ý nồng đậm, cuối cùng cũng không quay đầu lại rời đi.