Chương 614 Nếu như nói

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Oanh! Một cỗ Hồn Lực ba động ngập trời khuấy động bốn phía, hư không đều mãnh liệt rung rung, Tiêu Phàm ngừng thân hình, lạnh lùng nhìn thân ảnh trong không trung. Mắt thấy chưởng cương sắp tới gần, đám người tâm cũng nhấc đến cổ họng. Rất nhiều người bắt đầu cười lạnh, ai bảo ngươi ngang ngược càn rỡ không ai bì nổi, hiện tại rốt cục biết rõ mình cùng thiên tài chân chính chênh lệch ra sao rồi chứ? Ngươi chém giết qua Chiến Hoàng thì sao? Hắn bất quá chỉ là Chiến Hoàng bình thường mà thôi, cùng thiên tài chân chính so sánh, căn bản chính là ngày đêm khác biệt. Một đám tu sĩ Đại Long cũng cười lạnh, tiểu tử này thực sự là muốn chết, đến đúng lúc không nên đến, muốn trách thì trách ngươi tự tìm chết. Nếu như nói, còn có người sắc mặt không có bất kỳ gì hóa, vậy cũng chỉ có Bàn Tử. Đối với Tiêu Phàm, hắn có một loại tín nhiệm từ đáy lòng, chính mình cũng đã đột phá đến Chiến Hoàng cảnh, Tiêu Phàm còn có thể yếu hơn sao? - Cút! Quả nhiên, thời khắc chưởng cương tới gần Tiêu Phàm chỉ có ba thước, Tiêu Phàm gầm lên một tiếng, âm như kinh lôi, cực kỳ đáng sợ. Theo thanh âm này vang lên, trong miệng thốt ra một đạo Hồn Kiếm, xông thẳng đến chân trời, đám người nhìn thấy một đạo bạch sắc lợi mang vạch phá hư không. Ngay sau đó, thân thể kim giáp thanh niên bay ngược ra, ngực bị bạch sắc lợi mang xuyên thủng, máu tươi chảy ròng ròng. Ầm! Thân thể kim giáp thanh niên đập ầm ầm trên mặt đất, trượt mấy chục mét mới dừng lại, mặt đất lưu lại một đường vết máu thật dài. Hítttt! Thanh âm hít không khí vang lên, hiện trường một mảnh tĩnh mịch, ánh mắt rơi trên người Tiêu Phàm cùng kim giáp thanh niên. Khiến tất cả mọi người kinh hãi là kim giáp thanh niên lại không có đứng lên! - Chết rồi? Có người kinh hô ra, trên mặt đều là vẻ kinh hãi. Đây chính là Chiến Hoàng đấy, lại bị Tiêu Phàm một câu đánh giết? Những tu sĩ coi là Tiêu Phàm hẳn phải chết không hề nghi ngờ, giờ phút này tất cả đều ngây ra như phỗng, miểu sát Chiến Hoàng sơ kỳ? Bậc này thực lực quá là đáng sợ! Chiến Hoàng cảnh! Tất cả mọi người đối với thực lực Tiêu Phàm có một cái nhận biết mới. Tu sĩ Đại Ly Đế Triều kinh ngạc vô cùng, hơn nửa tháng trước Tiêu Phàm vẫn chỉ là Tuyệt Thế Chiến Vương mà, làm sao đột nhiên trở thành Chiến Hoàng cảnh? Tất cả tu sĩ Đại Long Đế Triều sắc mặt hoàn toàn thay đổi, bọn hắn đối với thực lực kim giáp thanh niên cực kỳ hiểu biết, mặc dù chỉ là vừa mới đột phá Chiến Hoàng cảnh nhưng hắn cũng là Phong Vương Chiến Vương, lại bị tu sĩ Đại Ly Đế Triều miểu sát? Con ngươi Tiêu U vô cùng băng lãnh, cũng không có bất kỳ thần sắc biến hóa gì, tựa như trong mắt nàng, Tiêu Phàm chỉ là một người chết mà thôi. Nam Cung Thiên Dật mị mị hai mắt, đáy mắt chỗ sâu lóe qua một vòng sát ý nồng đậm, bất quá rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh. Tiêu Phàm trưởng thành vượt qua hắn dự liệu, mấy tháng trước Tiêu Phàm vẫn chỉ là Chiến Vương sơ kỳ mà thôi, không đến nửa năm vậy mà đã đột phá đến Chiến Hoàng cảnh. Nếu như cho hắn đầy đủ thời gian, phóng nhãn toàn bộ Đại Ly Đế Triều, nào có mấy người có thể làm gì được hắn? Nghĩ vậy, sát tâm muốn giết Tiêu Phàm trong lòng Nam Cung Thiên Dật càng ngày càng đậm. Nếu như Tiêu Phàm không chết, rất có thể sẽ trợ giúp Bàn Tử tranh đoạt Đế Vị Đại Ly Đế Triều tương lai, đây không phải là chuyện Nam Cung Thiên Dật muốn nhìn thấy. Bàn Tử mỉm cười, tựa như việc này sớm đã theo dự kiến của hắn. Về phần Tiêu Phàm lại tựa như làm một sự tình không có ý nghĩa, chậm rãi hướng về chỗ ngồi bên trái đi đến. Có mấy người sắc mặt hoàn toàn thay đổi, sợ Tiêu Phàm cùng bọn hắn tranh đoạt chỗ ngồi, chỉ là, Tiêu Phàm lại không để ý đến, trực tiếp đi đến chỗ ngồi cuối cùng, điều này khiến không ít người buông lỏng một hơi.