Chương 630 Sở Khinh Cuồng

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Sắc mặt Tiêu Phàm hơi đổi một chút, cái thân ảnh kia nhanh đến mức hắn còn không kịp lấy lại tinh thần, khi hắn thấy rõ người tới, trong mắt đều là vẻ kinh ngạc: - Sở Khinh Cuồng, ngươi! Tiêu Phàm kinh ngạc không phải vì thực lực Sở Khinh Cuồng, mặc dù cùng là Chiến Hoàng cảnh trung kỳ nhưng Sở Khinh Cuồng lại mạnh hơn Sở Dịch Phong rất nhiều, nhưng vẫn chưa đến mức khiến Tiêu Phàm sợ hãi. Điều khiến hắn kinh ngạc là Sở Dịch Phong rõ ràng đã chết mà Sở Khinh Cuồng lại còn đến cho thêm một quyền. - Hắn thiếu nợ ta, hiện tại nên trả. Sở Khinh Cuồng thản nhiên nói, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm cũng không quá mức băng lãnh. Tiêu Phàm cau mày một cái, hắn đâu phải không biết Sở Khinh Cuồng muốn báo đáp ân tình cứu hắn, có lẽ cũng chỉ lần này mà thôi. Mặc dù giết chết Sở Dịch Phong dễ dàng, nhưng đắc tội Sở gia, với cái chết của Sở Dịch Phong, Sở Trung Thiên tất nhiên sẽ rất giận dữ, với bối cảnh và thực lực hiện nay của Tiêu Phàm chưa chắc đã có thể chịu được lửa giận của Sở gia. Cho nên Sở Khinh Cuồng lúc này mới xuất thủ, bởi vì khi tất cả mọi người nhìn lại, Tiêu Phàm mặc dù đánh trọng thương Sở Dịch Phong, nhưng cũng không trực tiếp giết chết hắn. Người trực tiếp giết chết Sở Dịch Phong là Sở Khinh Cuồng. Tiêu Phàm còn muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cũng vẫn không nói ra miệng, Sở Khinh Cuồng dám làm như thế, có lẽ hắn có tự tin, chỉ là đối mặt Sở gia, Sở Khinh Cuồng sẽ đem cái gì chống lại đây? Ầm! Cánh tay Sở Khinh Cuồng dùng sức chấn động, thân thể Sở Dịch Phong đột nhiên nổ tung, hóa thành vô số huyết vụ tràn ngập hư không, một lát sau liền biến mất không thấy gì nữa. - Hítttt! Mọi người hít vào ngụm khí lạnh, bọn hắn đâu ngờ Sở Khinh Cuồng thực sự giết Sở Dịch Phong, dù sao cũng là em họ của hắn mà. Hơn nữa Sở Khinh Cuồng lại tàn nhẫn như vậy, ngay cả hài cốt cuả Sở Dịch Phong cũng không giữ lại. Chẳng qua nghĩ đến ân oán giữa Sở Khinh Cuồng và Sở Dịch Phong, Sở Khinh Cuồng giết Sở Dịch Phong e cũng là chuyện hết sức bình thường. Sắc mặt Lưu Thường trắng bạch, nàng vừa chuẩn bị xuất thủ cứu Sở Dịch Phong, chẳng qua là lúc nhìn thấy Sở Khinh Cuồng xuất thủ, nàng lại nhẫn nhịn. Bởi vì nàng biết bản thân vốn dĩ không cứu được Sở Dịch Phong, với thực lực của Sở Khinh Cuồng nàng căn bản không phải đối thủ của hắn, thậm chí cả nàng và Sở Dịch Phong cộng lại cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn. Trong mắt Nam Cung Thiên Dật lóe qua một sợi tinh quang, hắn cũng không ngờ tới Sở Dịch Phong sẽ chết ở chỗ này, hơn nữa Sở Khinh Cuồng trở nên càng thêm lạnh lùng và cường đại. Tu sĩ Đại Long Đế Triều cũng cau mày một cái, hắn bị sự quyết đoán cùng sát khí của Sở Khinh Cuồng chấn kinh. Tiêu Phàm nhìn Sở Khinh Cuồng, sau đó quay người lại rồi biến mất, lát sau đã xuất hiện trên chỗ ngồi của mình, ngẩng đầu nhìn về phía nơi xa trên không trung, Bàn Tử và Đại Long Bát Tử chiến đấu. Tiêu Phàm tựa như vừa làm một việc không có ý nghĩa, hắn vốn không đặt cái chết của Sở Dịch Phong ở trong lòng. Bởi vì hắn biết rất rõ, Sở Dịch Phong mặc dù là chết ở trong tay hắn, nhưng trong con mắt những người khác là bị Sở Khinh Cuồng giết chết, dù là bản thân động sát niệm, cuối cùng người xuất thủ giết chết Sở Dịch Phong cũng không phải Tiêu Phàm hắn. Cũng không phải là Tiêu Phàm sợ hãi Sở gia, có Bắc Lão và Túy Ông đứng ở phía sau, Tiêu Phàm thật đúng là không sợ Sở gia. Ngay cả một người không thích giết chóc như Bắc Lão còn muốn ồn ào làm lớn chuyện hơn một chút, Tiêu Phàm đương nhiên không cố kỵ gì, nếu như không có một quyền cuối cùng kia của Sở Khinh Cuồng, Tiêu Phàm vẫn sẽ giết chết Sở Dịch Phong. Cho nên, Tiêu Phàm cũng không cảm kích Sở Khinh Cuồng, chỉ là muốn để Sở Khinh Cuồng trả cái nhân tình kia, Tiêu Phàm liền thuận nước đẩy thuyền, huống chi hắn vốn dĩ không nghĩ tới để Sở Khinh Cuồng báo đáp mình. Mấy tháng trước, Tiêu Phàm sở dĩ cứu Sở Khinh Cuồng cũng chỉ là vì mặt mũi Y Vân mà thôi. - Ha ha, Đại Ly Cửu Đế Tử, cũng không gì hơn cái này, quả nhiên là hữu danh vô thực. Phía trên không trung truyền đến tiếng cười cuồng ngạo của Bát Tử, trong nháy mắt thu hút tất cả ánh mắt mọi người. Phóng tầm mắt nhìn tới, lại nhìn thấy Bát Tử điên cuồng công kích, Bàn Tử chỉ có trốn tránh, hoàn toàn không có đất để chống lại. - Cửu Đế Tử quả nhiên đã không còn là Cửu Đế Tử của trước kia, ngay cả tu sĩ cùng giai đều không phải là đối thủ.