Chương 640 Tiêu Phàm

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Nhìn thấy Nhất Tử không hình dạng gì nữa, toàn trường một mảnh tĩnh mịch, đến cả cây kim rơi cũng nghe tiếng! Chậm rãi, Sát Lục Huyết Hải kia biến mất, lập tức lộ ra thân ảnh Tiêu Phàm, tóc đen dày đặc đón gió loạn vũ, giống như cái thế Ma Tôn, cũng như tuyệt thế Sát Thần. Con ngươi băng lãnh đen kịt gắt gao nhìn chằm chằm Long Tiêu ở đối diện, dù ai cũng không cách nào tưởng tượng, giờ phút này Tiêu Phàm đáng sợ đến cỡ nào. Tất cả những thứ này đều bởi vì câu nói kia của tu sĩ Đại Long, hạ nhục Tiêu Phàm hắn! Giết người chẳng qua cũng chỉ là đầu chạm đất, dù là tu sĩ cấp thấp cũng có sự ngông nghênh và khí tiết của mình, Tiêu Phàm một người ngạo khí như thế, lại có thể nào dễ dàng tha thứ khi bị lăng nhục? Chẳng qua mọi người cũng biết rõ, người như Tiêu Phàm lại có ai dám lăng nhục? Phải một lúc sau, ánh mắt đám người lúc này mới nhìn thấy Nhất Tử trong tay Long Tiêu, Nhất Tử máu me khắp người, nhiều chỗ bạch cốt sâm sâm, hoàn toàn không còn hình dạng gì nữa. Chỉ có đôi tròng mắt kia, vằn vện tia máu, băng lãnh tới cực điểm, hắn hận không thể đem Tiêu Phàm ăn sống nuốt tươi! - Tiêu Phàm, ngươi thực sự quá tàn nhẫn! Long Tiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Phàm nói. Tiêu Phàm mặt không biểu tình, lúc nên vô tình thì hãy vô tình! Nên tàn nhẫn, thì hãy tàn nhẫn! Hắn sẽ không hạ thủ lưu tình, cũng sẽ không mềm yếu vô dung! Đây chính là hắn Tiêu Phàm, sự tình hắn quyết định cho tới bây giờ chưa từng hối hận. - Tàn nhẫn? người Đại Long ngươi muốn lấn ta, lăng nhục ta, thì không phải tàn nhẫn sao? Ta giết người Đại Long các ngươi, liền kêu tàn nhẫn ư? Thần sắc Tiêu Phàm lạnh như băng nói. Cái thế giới này chính là tuyệt tình như vậy, tàn khốc như vậy. Thực lực thấp, cũng chỉ có chết, sau khi chết không còn ai sẽ nhớ tới sự tồn tại của hắn. Chỉ có thực sự lớn mạnh mới có thể nhận được sự công nhận từ mọi người, nếu như hắn chỉ là Chiến Vương cảnh, hắn muốn tàn nhẫn cũng tàn nhẫn không nổi. Long Tiêu nhất thời không biết nói gì, nếu như không phải tu sĩ Đại Long muốn làm khó dễ Tiêu Phàm trước thì Tiêu Phàm cũng sẽ không trong nháy mắt bộc phát ra sức chiến đấu siêu cường đến vậy. Chính là bởi vì tu sĩ Đại Long chọc giận Tiêu Phàm, Tiêu Phàm mới có thể đáng sợ đến như thế, muốn trách cũng chỉ có thể trách tu sĩ Đại Long cùng Nhất Tử. - Hừ! Long Tiêu hừ lạnh một tiếng, mang theo Nhất Tử bay đi. - Người Đại Long thực sự là quá vô sỉ, nếu như thực lực Tiêu Phàm không đủ mạnh, các ngươi chẳng lẽ sẽ bỏ qua hắn? - Gặp qua người vô sỉ nhiều rồi nhưng chưa thấy qua vô liêm sỉ như vậy, theo ta thấy Đại Long Đế Triều về sau nên gọi là Vô Sỉ Đế Triều, cũng không sợ mất mặt xấu hổ. - Người như vậy thì nên giết, sĩ khả sát bất khả nhục, muốn khó dễ người Đại Ly ta, thì phải trả giá bằng sinh mệnh! Vốn dĩ Tu Sĩ Đại Ly cũng không ưa Tiêu Phàm, nhưng mà hôm nay Tiêu Phàm mang cho Đại Ly không ít thể diện, điều này khiến bọn hắn không khỏi xem trọng Tiêu Phàm hơn. Thậm chí còn có không ít người bắt đầu nịnh nọt Tiêu Phàm, tại Chiến Vương cảnh đều không làm gì được Tiêu Phàm, đột phá Chiến Hoàng cảnh, Tiêu Phàm đã trở thành tồn tại khiến đại bộ phận tu sĩ cùng tuổi phải ngưỡng vọng. Tiêu Phàm trầm mặc không nói, cũng không có dự định tiếp tục giết Nhất Tử, đối với thực lực Long Tiêu hắn có chút nhìn không thấu. Nếu Long Tiêu đã xuất thủ bảo trụ Nhất Tử, hắn muốn giết Nhất Tử tất nhiên phải bước qua Long Tiêu, hắn vừa mới đột phá Chiến Hoàng cảnh, chênh lệch cùng Long Tiêu không nhỏ. Đương nhiên, nếu như Long Tiêu muốn tìm hắn để gây sự, Tiêu Phàm hắn cũng không hề sợ hãi. Dù sao, lúc nãy cũng chưa phải giới hạn cuối cùng của hắn, hắn còn chưa có thi triển lực lượng U Linh Chiến Hồn, thậm chí một át chủ bài lớn như Vô Tận Chiến Hồn cũng còn chưa mảy may động đến. Nếu như không phải muốn dùng Nhất Tử đến ma luyện bản thân, Tiêu Phàm cũng sẽ không bị áp chế gian nan như vậy. - Hô!