Chương 642 Tiêu Phàm, xin chiến!

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
*Thỉ (Phân/Shit) Tiêu Phàm, xin chiến! Bốn chữ cực kỳ bình thản, vậy mà giờ phút này đối với Đại Long Đế Triều lại là sự nhục nhã lớn nhất, bởi vì bọn hắn căn bản không dám đánh với Tiêu Phàm. Lúc nãy khí tức Tiêu Phàm tỏa ra quả là đáng sợ, ngay cả Nhất Tử đều không phải là đối thủ của hắn, huống chi là bọn họ? Đại Long Bát Tử, vốn sắp xếp theo thực lực cao thấp, ngay cả Nhất Tử còn không phải là đối thủ của hắn, thì làm sao có thể nghiền sát Tiêu Phàm chứ? Tu sĩ Đại Long giận mà không dám nói gì, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, sự bá đạo của Tiêu Phàm bọn hắn đã tận mắt chứng kiến, một lời không vừa ý sẽ giết người luôn. Khóe miệng Tứ Tử giật một cái, kiên trì trầm giọng nói: - Không chiến! Tiêu Phàm không nhanh không chậm, sau đó cười tủm tỉm nhìn về phía Tam Tử cùng Nhị Tử nói: - Hai người các ngươi cũng không ai chiến? Tam Tử cùng Nhị Tử trầm mặc không nói, xem như căn bản không nghe thấy lời Tiêu Phàm lời nói, Tiêu Phàm không xin chiến bọn hắn, trong lòng bọn hắn vẫn buông lỏng một hơi. Chiến hay không chiến, quyền quyết định ở ta, chỉ cần không có bị Tiêu Phàm ngươi lăng nhục là được rồi. - Đây chính là cái được gọi là Đại Long Đế Triều sao? Một lũ hình người gan chuột, đến Đại Ly ngang ngược càn rỡ, chỉ dựa vào một miệng là được sao? Cái gì thiên tài, ta không có gặp, ta chỉ thấy một nhóm phế vật chỉ biết ức hiếp lăng nhục, tự cho là ngu xuẩn, cái gì Đại Long Bát Tử, được xưng là Đại Long Bát Thỉ còn nghe được. Tiêu Phàm bước chân đạp mạnh, không buồn tiếp tục dây dưa cùng bọn hắn, rồi trở lại chỗ ngồi. Hiện trường một mảnh tĩnh mịch, cực kỳ ngột ngạt, không có người nào mở miệng, Tiêu Phàm cuồng vọng chấn áp triệt để tất cả mọi người. Mặc dù danh tiếng Đại Long Bát Tử bị xưng là Đại Long Bát Thỉ, tu sĩ Đại Long có giận mấy cũng không dám nói gì. Bọn hắn thậm chí không biết phản kích như thế nào, Tiêu Phàm xin chiến nguyên một đám Đại Long Bát Tử, vậy mà không có một ai dám ứng chiến, điều này đã chứng minh Đại Long không bằng Đại Ly. Trừ phi Long Tiêu Đế Tử cùng Tiêu U xuất thủ, may ra còn có thể lấy lại thể diện về, nhưng ngồi ở bên Đại Ly Tiêu Phàm cũng đâu phải là kẻ mạnh nhất, hắn vẻn vẹn ngồi trên cái chỗ ngồi cuối cùng kia mà thôi. Tu sĩ Đại Ly nhiệt huyết sôi trào, tựa như xin chiến Đại Long Bát Tử là bản thân bọn hắn không bằng vậy. Một người ép cả bên Đại Long không thở nổi, đây là hạng tư thế oai hùng gì! Đây là hạng khí phách gì! Lăng nhục Tiêu Phàm? Tiêu Phàm lại dễ bị lăng nhục như vậy sao? Chỉ có chuyện Tiêu Phàm lăng nhục kẻ khác mà thôi. Hồi tưởng lại sự tích của Tiêu Phàm, đám người rốt cục cũng hiểu ra một đạo lý, Tiêu Phàm giết người quả nhiên tàn nhẫn, xuất thủ vô tình, nhưng mà hắn trước nay chưa bao giờ chủ động gây sự cả. Phàm là chết ở trong tay hắn, đều là chủ động đi tìm hắn để gây sự, hơn nữa Tiêu Phàm cũng chưa từng cố ý đi lăng nhục một ai. Chỉ có người cố ý lăng nhục Tiêu Phàm mới bị Tiêu Phàm trả lại gấp mười lần, gấp trăm lần mà thôi. Tiêu Phàm tuy chưa được xưng là một chân quân tử, nhưng tuyệt đối không phải là một kẻ tiểu nhân, hắn trước nay giải quyết sự tình quang minh lỗi lạc, chưa bao giờ làm những việc trộm gà bắt chó. Sau trận chiến hôm nay, cái nhìn mọi người về Tiêu Phàm cũng hoàn toàn thay đổi, đây đúng là ngạo khí của một thiếu niên! - Ha ha, Đại Long Bát Thỉ, xưng hô thế này không sai, đến ta cũng kính các ngươi gấp đôi, chúc mừng các ngươi thu hoạch được xưng mới, đây tuyệt đối là danh xưng độc nhất vô nhị. Chẳng ai ngờ rằng Bắc Thần Phong vào thời điểm này lại giơ ly rượu lên, cười to nói. Cái tên tiểu tử này như thể sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn vậy, hắn uể oải nằm tại trên ghế, một bộ bất cần đời bộ dáng. - Con mẹ nó mười tám đời tổ tông nhà ngươi, có gan cút ra đánh một trận, lão tử một kiếm chém chết ngươi! Một tiếng giận dữ vang lên, Tứ Tử bỗng nhiên đứng dậy, nhìn hằm hằm Bắc Thần Phong nói. - Ngươi là cái thứ gì, chỉ dựa vào ngươi cũng dám lăng nhục chúng ta? Lục Tử cũng vô cùng phẫn nộ, một tên Tiêu Phàm lăng nhục bọn hắn cũng đành thôi, ngươi một kẻ ngay cả đánh với Nhất Tử một trận cũng không dám vậy mà cũng dám ở đây ầm ĩ?