Chương 660 Bắc Thần Phong

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Tiêu Phàm cùng Tiểu Kim trở lại Thần Châm Các, Tiêu Phàm trực tiếp bỏ việc của Thần Châm Các sang một bên, liền tiến vào bên trong hậu viện. Từ khi sáng lập Thần Châm Các đến nay, trừ ngày đầu tiên, hắn còn chưa bao giờ chân chính xem bệnh, vẫn luôn bận rộn việc tu luyện. Tần Mặc cùng Lê Ngự hai người cũng thức thời không đi quấy rầy, bọn họ rất rõ ràng tâm tư của Tiêu Phàm chủ yếu vẫn đặt trên việc tu luyện, đúng như Tiêu Phàm nói, hắn chỉ là một Bác Sĩ, Luyện Dược Sư chẳng qua chỉ xem như nghề phụ mà thôi. Nhưng chính là bởi vì như thế, Tần Mặc và Lê Ngự mới bị đả kích gấp bội, hai người dốc lòng tu luyện luyện dược, tốn hao thời gian mấy chục năm mới đột phá Thất Phẩm Luyện Dược Sư. Tiêu Phàm ngược lại lại tốt rồi, tùy ý tốn chút tâm tư liền trở thành Thất Phẩm Luyện Dược Sư. Bên trong biệt viện, Tiêu Phàm lấy ra ba tấm Hồn Văn Đồ Hề Lão cho hắn, liền bắt đầu tính toán, trong đầu hắn một mực hồi tưởng lại một chiêu kiếm vũ Bắc Thần Phong kia. - Bắc Thần Phong có thể làm được, ta cũng có thể làm được. Trong lòng Tiêu Phàm có một loại ý chí không chịu thua, Hồn Lực của hắn cực kỳ cường đại, chỉ là khống chế Hồn Lực không bằng Bắc Thần Phong mà thôi. Hồn Văn Cầu tất nhiên có thể tăng lên lực khống chế Hồn Lực, nhưng phải nói là quá chậm. Cách thời gian Cổ Địa Bí Cảnh mở ra chỉ còn lại một tháng, Tiêu Phàm tất nhiên sẽ không lãng phí. Dù là không thể đột phá Chiến Hoàng trung kỳ, cũng có thể từ một phương diện khác tăng lên thực lực bản thân, Hồn Lực là một phương diện, chiến kỹ cũng là một phương diện. Đối với chiến kỹ, Tiêu Phàm cũng không có quá nhiều lo lắng, bởi vì hắn đã đột phá Chiến Hoàng cảnh, Tu La Truyền Thừa ký ức lại mở ra không ít, bên trong khẳng định có thứ thích hợp với Thất Phẩm Chiến Kỹ. Ánh mắt Tiêu Phàm đắm chìm trong bức Hồn Văn Đồ thứ nhất, tâm thần chậm rãi tựa như dung nhập trong đó, bắt đầu lĩnh hội sự huyền bí bên trong Hồn Văn Đồ. Ông! Từng đạo tiếng rít sắc bén vang lên bên tai hắn, ngay sau đó vô số hào quang bắn ra, lít nha lít nhít, gào thét bắn về phía Tiêu Phàm. Hào quang ẩn chứa một cỗ lực lượng huyền diệu, nhìn một cái, Tiêu Phàm cảm giác da dẻ có chút đau nhói. Hắn không dám khinh thường, chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ, cấp tốc qua lại, sợ chạm đến những ánh hồng mang kia. Lông mày Tiêu Phàm khẽ nhíu lại, vặn thành một cái chữ Xuyên, hắn mặc dù biết rõ đây là Huyễn Cảnh, chỉ là tâm thần hắn dung nhập vào trong Hồn Văn Đồ mà thôi. Nhưng mà hắn sẽ không buông tha cơ hội tốt để huấn luyện bản thân, thời gian cho hắn không nhiều, hắn nhất định phải kích thích tiềm lực của mình. Giờ phút này, bản thân hắn ở bên trong một không gian hư vô, bốn phía một mảnh hắc ám, chỉ có sương mù dày đặc giăng đầy, công kích như vậy có lẽ không làm gì được hắn, nhưng Tiêu Phàm không dám khinh địch. Bởi vì hắn từng thấy trong Tu La Truyền Thừa, rất nhiều Hồn Văn Sư trong quá trình quan sát Hồn Văn Đồ cũng có thể sẽ thụ thương. Tiêu Phàm giống như không biết mỏi mệt, nhanh chóng né tránh, từng tia Hồn Lực từ trên người hắn bắn ra, tìm kiếm lối ra từ trong màn sương dày đặc. Sau nửa ngày, trên mặt Tiêu Phàm lộ ra vẻ vui mừng, thân hình lóe lên, tốc độ dưới chân đột nhiên tăng lên, khi hắn lấy lại tinh thần đã đứng ngoài màn sương mù vô tận kia. - Đi ra rồi? Tiêu Phàm thở phào nhẹ nhõm, sau một khắc, hình ảnh trước mắt hắn đột nhiên tan rã, hắn ngơ ngác nhìn Hồn Văn Đồ trên mặt bàn, không biết vì sao. Trong đầu hắn, một Đạo Văn đường ấn xuống thật sâu, xóa đi không được, Tiêu Phàm cả mặt quái dị: - Cứ như vậy liền hiểu thấu? Cũng quá đơn giản đi.