Chương 677 Cùng lúc đó

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Nhưng chân hắn vừa mới bước một bước, một cỗ đau đớn xuyên tim từ ngực truyền đến, Tam Tử cúi đầu nhìn, trên ngực hắn ngực có một cái lỗ hỗng nhỏ xuyên qua trước sau thân thể to bằng nắm đấm, một cỗ cảm giác mát hiu hiu lan khắp toàn thân. Lục phủ ngũ tạng tất cả đều vỡ vụn, máu tươi không ngừng phun ra ngoài, ngay sau đó, thất khiếu Tam Tử bắt đầu đổ máu. - Người đầu tiên. Một âm thanh nhàn nhạt từ phía sau Tam Tử vang lên. Tam Tử toàn thân run một cái, chậm rãi quay đầu nhìn về sau lưng, lại là nhìn thấy một khuôn mặt mang theo nụ cười. - Làm sao có thể, ngươi không chết ư? Đệ Tam Tử kinh hoàng thốt ra một câu, máu tươi trong miệng cuồng phún, thân thể mềm nhũn rơi xuống mặt đất. Rất hiển nhiên, người đứng ở sau lưng Tam Tử chính là Tiêu Phàm, trước khi bị bọn hắn đánh lén, Quan Tiểu Thất nhìn thấy, Tiêu Phàm đã dùng Hồn Lực cảm ứng được. Từ thời khắc rời khỏi Phi Độ Chiến Thuyền kia trở đi, Hồn Lực Tiêu Phàm liền buông ra, đề phòng quan sát tứ phương. Lúc Đại Long Tam Tử đánh lén hắn, Tiêu Phàm trước tiên chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ di chuyển đến hơn sáu bảy trượng, tránh thoát một kích tất sát. So tốc độ với hắn, dù là Chiến Hoàng trung kỳ cũng không so được. Hiện tại trong đám người, phương diện tốc độ nhanh hơn so với Tiêu Phàm hắn cũng chỉ có Bắc Thần Phong mà thôi, hơn nữa cho dù nhanh nhưng cũng có giới hạn. Đương nhiên, điều này cũng không có nghĩa là những người khác không bằng hắn, mà là hắn cũng không được chứng kiến thực lực chân chính của bọn họ, tỉ như Nam Cung Thiên Dật, hay như Y Phi Mạch. - Tiêuuu ~ Phàmmm ~ Nhất Tử từng chữ gào thét ra, bây giờ Tiêu Phàm lại ngay trước mặt bọn hắn giết Tam Tử, khiến hắn lại liên tưởng đến một màn một tháng trước Bắc Thần Phong chém giết Đại Long Tam Tử. Đồng thời, Nhị Tử cũng sát khí bạo phát, chân đạp Phi Thiên Loan nhào về phía Tiêu Phàm. - Tiểu Kim! Tiêu Phàm tiện tay hất lên, một khỏa tinh thể màu đen từ trong tay Tiêu Phàm bay ra. Tiểu Kim nhảy lên thật cao một ngụm nuốt tinh thể màu đen kia vào trong bụng, như nhai đường đậu, trong miệng phát ra thanh âm cọt kẹt. - Giết! Một cử động kia đã hoàn toàn chọc giận Nhất Tử, cái tinh thể màu đen kia chính là Hồn Tinh của Thất Giai Hồn Thú Liệt Thiên Nha vừa rồi bị Tiêu Phàm giết chết. Liệt Thiên Nha bị Tiêu Phàm chém giết cũng thôi, vậy mà Hồn Tinh cũng rơi vào trong tay hắn, điều này khiến Nhất Tử làm sao bình tĩnh. Hơn nữa, Hồn Tinh Liệt Thiên Nha trong tay Tiêu Phàm, vậy còn Hồn Giới Tam Tử đâu? - Đối thủ của ngươi là chúng ta! Quan Tiểu Thất tà tà cười một tiếng, nhìn thấy Tiêu Phàm không sao, lệ khí trong lòng hắn cũng biến mất không thấy gì nữa, trong tay Liệt Nhật Cung ánh sáng đại thịnh, mũi tên từng cây xông thẳng chân trời. Cùng lúc đó, Phong Lang ngăn Nhị Tử lại, lần trước Tiêu Phàm cho hắn Phệ Hồn Đế Điển, qua một tháng tu luyện đã có một chút thu hoạch, hôm nay vừa vặn mượn Đại Long Nhị Tử thử một chút. - Trận chiến lần trước còn chưa có kết thức, hôm nay tiếp tục. Tiêu Phàm tùy tiện cười một tiếng nắm Tu La Kiếm trong tay, khí thế sát phạt đáng sợ từ trên người hắn tản ra, Hồn Lực khí lãng quay cuồng, cát vàng mạn thiên phi vũ, đâm vào khiến người ta không mở được hai mắt. Giờ phút này, Tiêu Phàm đã động sát cơ, lần trước Nhất Tử được Long Tiêu cứu, Tiêu Phàm cũng không đuổi tận giết tuyệt, hôm nay hắn lại còn dám đánh lén mình. Nếu như lần này để hắn hắn yên, khẳng định còn có lần sau, thực lực Nhất Tử này không yếu, không phải loại chỉ biết khua môi múa mép. Tiêu Phàm không muốn phía sau một mực bị một con độc xà nhìn chằm chằm, ai biết con độc xà này có thể đột nhiên nhô ra cắn hắn một cái hay không. Nhất là khi hắn cùng địch nhân khác chiến đấu, nếu như Nhất Tử chặn ngang một cước, đối Tiêu Phàm mà nói tuyệt đối là trí mạng. - Ai sợ ai? Lần trước ngươi vận khí tốt, không chết ở dưới kiếm ta, hôm nay, ai cũng không cứu được ngươi. Mặc dù nhớ tới khí tức lúc đầu trên người Tiêu Phàm bộc phát, trong lòng Nhất Tử vẫn có chút sợ hãi. Nhưng hắn vẫn cho rằng lần trước chỉ là bởi vì Tiêu Phàm nổi giận, tiến vào trong một loại trạng thái huyền diệu. Loại trạng thái kia có thể không phải lúc nào cũng có thể tiến vào, Chiến Hoàng cảnh sơ kỳ Tiêu Phàm, hắn căn bản không cần e ngại. - Vậy sao? Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng, lần trước hắn quả thực là vận khí tốt, nhưng mà hôm nay không phải là một tháng trước, thực lực hắn một tháng trước cũng không thể so sánh.