Chương 694 Bọn chúng biết bay?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Bọn chúng biết bay? Quan Tiểu Thất kêu lên sợ hãi, nhìn đám bóng đen mịt mù kia, toàn thân nổi da gà. Biến cố bất thình lình cũng khiến Tiêu Phàm bị giật mình, những Hồn Điêu Thú này thực lực có lẽ không mạnh, dù chỉ là tứ giai nhưng hắn cũng không thể làm gì được mấy chục vạn con. - Rống! Đang lúc Tiêu Phàm cùng Quan Tiểu Thất chuẩn bị chạy trốn, Tiểu Kim gầm lên giận dữ, một cỗ khí tức băng hàn trên người dập dờn ra, hư không hàn khí điên cuồng bốc lên. Trong hư không, hơi nước trong nháy mắt đông kết thành băng sương rơi xuống mặt đất, Tiêu Phàm cách Tiểu Kim gần nhất không khỏi lạnh run. Khi hắn ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt trong nháy mắt cứng ngắc tại chỗ. Chỉ thấy hàng vạn hắc sắc tiểu ngô công đột nhiên đều đình chỉ tại hư không, toàn thân bao trùm một tầng băng sương màu trắng, tất cả đều cóng đến cứng ngắc, sau đó nhao nhao rơi xuống mặt đất. - Tiểu Kim uy vũ. Quan Tiểu Thất từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, lớn tiếng kêu lên. - Băng Phong Chi Lực có thể đối phó Khôi Lỗi Thú, nhưng lại không làm gì được Hồn Điêu Thú. Tiêu Phàm lại không có bất kỳ kích động gì, hắn lúc này mới phát hiện, có thời điểm biết quá nhiều xác thực không phải là chuyện tốt. Nghĩ đến Quan Tiểu Thất và Phong Lang, hai người giờ phút này đoán chừng đã bớt lo lắng. Nhưng Tiêu Phàm biết, Khôi Lỗi Thú là dùng cơ quan tạo thành, Băng Phong Chi Lực có thể trong nháy mắt đông kết những cơ quan kia khiến Khôi Lỗi Thú mất đi hành động. Giống như một đài máy móc, sinh đầy rỉ sét, bánh răng kẹp lại liền không thể tiếp tục vận chuyển. Nhưng Hồn Điêu Thú thì lại khác, bọn chúng không phải từ cơ quan tạo thành mà là do Hồn Văn duy trì hành động. Chỉ cần không có triệt để hủy diệt Hồn Văn, hoặc làm tiêu hao hết năng lượng của nó, Hồn Điêu Thú sẽ không chết. - Làm sao có thể? Quả nhiên, Tiêu Phàm vừa dứt lời, vô số băng phong hắc sắc tiểu ngô công trong nháy mắt phá vỡ băng tinh toàn thân, lần nữa phóng tới không trung. - Tiểu Kim, số lượng Hồn Tinh bên trong Hồn Điêu Thú cũng không ít, dùng hỏa diễm trực tiếp luyện hóa đi. Tiêu Phàm nói ra. - Rống! Tiểu Kim nổi giận gầm lên một tiếng, đầu như là trống lúc lắc, hiển nhiên là không đồng ý ý nghĩ của Tiêu Phàm. Tiêu Phàm chỗ nào không biết trong đầu Tiểu Kim đang suy nghĩ gì, vừa rồi chém giết Thất Giai Thiên Đao Ngô Công, Hồn Tinh tởm lợm đó đã làm nó muốn ói. Để nó tiếp tục ăn những cái Hồn Tinh tanh hôi này, đánh chết nó cũng không đồng ý. - Ngươi chẳng lẽ không muốn đột phá Thất Giai trung kỳ sao? Tiêu Phàm dụ dỗ nói, mặc dù Vô Tận Chiến Hồn có thể diệt những cái Hồn Điêu Thú này, nhưng hắn không muốn bại lộ bí mật Vô Tận Chiến Hồn. Ai biết có có người âm thầm nhìn thấy hay không, đây chính là một trong át chủ bài hắn đáp trả Nam Cung Thiên Dật và Long Tiêu, không phải vạn bất đắc dĩ thì Tiêu Phàm sẽ không bại lộ. Nghe được mấy chữ "Thất Giai Trung Kỳ" này, ánh mắt Tiểu Kim hơi hơi sáng lên, từ sau khi nó đột phá Thất Giai đến nay, đã hơn mấy tháng không có đột phá. Bởi vì đột phá cần Hồn Lực, Tiêu Phàm trong thời gian ngắn không thỏa mãn được yêu cầu của nó. Bạch sắc Hồn Tinh trong cơ thể Tiểu Kim mặc dù chưa luyện hóa hoàn toàn, nhưng đây là một quá trình dài dằng dặc. Tiêu Phàm tràn ngập khát vọng đối với thực lực, Tiểu Kim cũng giống như thế. Đến hàng vạn hắc sắc tiểu ngô công mà tính, phẩm giai Hồn Tinh trong cơ thể ẩn chứa có lẽ là thấp, nhưng số lượng lại không ít, nuốt Hồn Tinh bọn chúng có lẽ có thể tiến thêm một bước.