Chương 711 Tại sao là ta?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Tiêu Phàm tử nhe răng cười một tiếng, lấy tay một chưởng vỗ trên ngực Quân Lạc. Ngay lúc đó, bên trong Hồn Hải Tiêu Phàm, kim sắc trùng kén khẽ run lên, trong nháy mắt dọc theo mạch máu Tiêu Phàm xuất hiện ở lòng bàn tay, sau đó xông vào thể nội Quân Lạc. - A! Thời khắc Tiêu Phàm thu hồi bàn tay, Quân Lạc hét thảm, đột nhiên co quắp trên mặt đất, toàn thân run rẩy không ngừng, thể nội truyền đến một trận đau đớn như ngàn vạn con kiến gặm nuốt. Một màn này, Thạch Hàn Kiếm cùng Úy Càn nhìn thấy toàn thân run lên, sáu người phía sau hai người càng thêm run rẩy. Tiêu Phàm giết người rất đáng sợ, nhưng so với hiện tại, Tiêu Phàm có vẻ như không đáng kể chút nào, nụ cười tà dị giống như khuôn mặt tươi cười của tử thần. - Ai chạy trước, chết trước! Tiêu Phàm vứt Quân Lạc xuống, từng bước một hướng về Thạch Hàn Kiếm và Úy Càn, có kim sắc trùng kén ứng phó Quân Lạc đã đủ. Mặc dù năng lượng Bạch Thạch cải tạo, Trùng Hoàng Huyết Sát Cổ Trùng đã không còn là Trùng Hoàng trước đó, nhưng năng lực vẫn còn, chỉ là càng quỷ dị hơn, thần bí hơn mà thôi. Hai người Thạch Hàn Kiếm và Úy Càn run rẩy, không còn ngạo khí trước đó chớ nói chi là uy hiếp Tiêu Phàm. Ai chạy trước, chết trước! Bọn hắn cũng không dám hoài nghi lời nói của Tiêu Phàm, đến Đại Long Bát Tử cũng dám giết, còn có cái gì là Tiêu Phàm không dám làm đây. - Nói một chút đi, các ngươi chuẩn bị phương pháp gì ứng phó ta? Tiêu Phàm thản nhiên nói, con ngươi băng lãnh đảo qua tám người đối diện. Tám người trầm mặc, Tiêu Phàm cười tủm tỉm nói: - Cơ hội chỉ có một lần, người thứ nhất mở miệng có thể sống sót. Tám người bất vi sở động nhưng khi nghe được Tiêu Phàm nói câu nói phía sau kia, ánh mắt sáu người phía sau sáng lên, chỉ có sắc mặt hai người Thạch Hàn Kiếm cùng Úy Càn âm trầm vô cùng. - Ta biết. Rốt cục có một tu sĩ Chiến Vương cảnh đỉnh phong sợ mất mật, nơm nớp lo sợ đi lên trước. Tiêu Phàm tựa như sớm đã dự liệu được, đây chính là nhân tính, trước mặt tử vong, sợ hãi là điều tất nhiên. Đến cường giả Chiến Hoàng còn sợ tử vong, huống chi tu sĩ Chiến Vương cảnh đỉnh phong? - Tiến lên một bước nói chuyện. Tiêu Phàm cười nói. Trong mắt Thạch Hàn Kiếm cùng Úy Càn lóe lên lãnh quang, nhìn thấy tu sĩ Chiến Vương cảnh đỉnh phong chậm rãi đi lên trước. Lúc người kia đi đến bên cạnh hai người, hai người nhìn nhau, đột nhiên đồng thời một chưởng hướng Chiến Vương cảnh đỉnh phong kia. A! Tu sĩ Chiến Vương cảnh đỉnh phong kêu thảm một tiếng, liền triệt để chết đi, thi thể hắn hướng về Tiêu Phàm đánh tới. Ngay tại lúc đó, Thạch Hàn Kiếm cùng Úy Càn đồng thời hướng về hai phương hướng chạy đi, năm tu sĩ phía sau cũng nhao nhao xuyên vào trong rừng. - Đã sớm biết các ngươi sẽ chơi như vậy. Tiêu Phàm cười lạnh, hắn chỉ điểm ra, một đạo Hồn Kiếm đem thi thể Chiến Vương cảnh đỉnh phong chấn thành mảnh vỡ. Đồng thời, Tiêu Phàm chân đạp Lưu Quang Trích Tinh Bộ hướng về phương hướng Úy Càn phóng đi. - Tại sao là ta? Úy Càn nhìn thấy Tiêu Phàm đánh tới, lập tức nổi giận gầm lên một tiếng. - Bởi vì ngươi họ Úy. Tiêu Phàm đạm mạc cười một tiếng, thần sắc lại băng lãnh tới cực điểm. Úy Thiên Lang cùng Úy Thiên Hổ đều chết ở trong tay hắn. Úy gia gia chủ Úy Nguyệt Sinh là một trong mấy người muốn giết Tiêu Phàm nhất. Bây giờ nhìn thấy người Úy gia, tự nhiên trở thành đối tượng hạ sát của Tiêu Phàm. Úy Càn có loại xúc động muốn thổ huyết, bởi vì hắn họ Úy liền giết hắn, bất quá ngẫm lại liền thoải mái, bởi vì Úy gia là tử trung vì Nam Cung Thiên Dật. Bàn Tử Nam Cung Tiêu Tiêu cùng Nam Cung Thiên Dật xung khắc như thủy hỏa, Tiêu Phàm muốn giết hắn cũng là bình thường. Nơi xa Thạch Hàn Kiếm chạy trốn nghe được câu nói này của Tiêu Phàm liền buông lỏng một hơi, bất quá dưới chân lại không có chút mảy may do dự, trong nháy mắt biến mất ở chỗ sâu tùng lâm. - Ngươi vừa mới nói ai chạy trước thì chết trước sao? Rõ ràng là Thạch Hàn Kiếm chạy trước! Úy Càn vẫn có chút không cam lòng, bởi vì tốc độ Tiêu Phàm thực sự quá nhanh. Trước đó vẻ tự tin của hắn bị tốc độ Tiêu Phàm triệt để đánh nát, hắn lúc này mới phát hiện, bản thân có vẻ như thực quá tự cho mình là đúng. - Ngươi nói một chút ta liền tin? Tiêu Phàm khịt mũi coi thường, hắn cũng bị sự ngây thơ Úy Càn kém chút chọc cười, bất quá kiếm trong tay lại không có bất kỳ lưu tình.