Chương 748 Cũng đúng lúc này

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Không chỉ mấy người Bàn Tử nhìn ra Cổ Thành này quỷ dị, có không ít người cũng nhìn ra, liền lần lượt ẩn lấp. Có điều phần lớn mọi người giờ phút này tâm thần đều hoàn toàn đắm chìm trong Long Hồn Thụ trên kia, nào có tâm tư kiêng dè cái khác. Có không ít tu sĩ còn chẳng thèm liếc mắt nhìn những kiến trúc kia. Rất nhiều tu sĩ công kích thất thải quang trụ không biết mệt mỏi, muốn có Long Hồn Quả đến phát điên. Cũng đúng lúc này, trong một sơn lâm. Ong ong ~~ Một tràng tiếng ve kêu vang lên, thanh âm rất nhỏ, lại mang theo một loại công kích Hồn Lực. Lúc này, một đám mây đen từ bên trong núi rừng bay lên, chậm rãi bay đi về hướng thất thải quang trụ. Đám mây màu đen kia là từ những chấm đen nhỏ lít nha lít nhít tạo thành, chỉ là khoảng cách quá xa, nhìn qua giống như mây đen mà thôi. Nếu như quan sát gần sẽ phát hiện ra, đám mây này lại là từ vô số muỗi đen tạo thành, quỷ dị là trên thân muỗi đen không có bất kỳ Hồn Lực lay động nào. Trong một vùng thung lũng khác, từng đợt thanh âm tất tất tốt tốt vang lên, nếu như nghe kỹ, có thể nghe ra đó là thanh âm lưỡi rắn phì ra thụt vào. Trên một đồng cỏ tương đối trống trải, có thể nhìn thấy, vô số rắn ban lan ngũ sắc du tẩu giữa bụi cỏ, tốc độ nhanh vô cùng, không hề chậm hơn so với tu sĩ Chiến Vương cảnh. Từng màn này, phát sinh ở các nơi trong Cổ Địa Bí Cảnh, không chỉ có muỗi và rắn, còn có Tiểu Ngô Công Hắc Sắc, Phi Thiên Đường Lang, Độc Thứ Tiểu Mật Phong. Đương nhiên, cũng không thiếu Hồn Thú Lục Giai cùng Thất Giai khác, ngao du tại hư không, xông thẳng đến vị trí thất thải quang trụ. Một số đang lao nhanh về hướng tu sĩ vây quanh thất thải quang trụ. Ngay từ đầu nhìn thấy những Hồn Thú cấp thấp còn không ai để ý, nhưng mà càng đến gần thất thải quang trụ, Hồn Thú kia cũng ngày càng nhiều. Chỉ với số lượng thế kia cũng đủ để dọa cho đám người kinh hồn táng đảm. Mặc dù có rất nhiều người nghi ngờ, bắt đầu thả chậm bước chân, nhưng vẫn có không ít người không thèm để ý đến những Hồn Thú này. Một vài Hồn Thú cấp thấp mà thôi, một kiếm là có thể chém giết vô số, một đao liền có thể diệt được cả một nhóm, có gì đáng sợ. - Tam Ca, hình như có chút không thích hợp. Nhiều Hồn Thú như vậy đều đuổi về hướng thất thải quang trụ kia. Ba người Tiêu Phàm đứng ở giữa sườn núi một ngọn núi, Quan Tiểu Thất cảm giác được sự tình có chút không thích hợp. - Không phải Hồn Thú, mà là Hồn Điêu Thú! Tiêu Phàm vẻ mặt nghiêm túc, những Hồn Thú đó căn bản không thể dùng Hồn Lực dò được, hơn nữa trên người bọn chúng đều có một vài đường vân tỉ mỉ, Tiêu Phàm tự nhiên liếc mắt là đoán ra. - Nhiều Hồn Điêu Thú như vậy? Trông cũng giống thật quá đi. Cổ Địa Bí Cảnh này trước kia rốt cuộc là nơi cái quỷ gì không biết. Quan Tiểu Thất kêu lên, thật sự là số Hồn Điêu Thú này quá nhiều. Tiêu Phàm lắc đầu, hắn cũng rất muốn biết nơi này trước kia rốt cuộc là cái gì, vì sao xuất hiện nhiều Hồn Điêu Thú như vậy. Dù sao Hồn Điêu Sư đã biến mất hơn ngàn năm, thậm chí mấy ngàn năm, có rất ít Hồn Điêu Sư xuất hiện trước mặt thế nhân. Nhưng nơi này lại cất giữ số lượng Hồn Điêu Thú đáng sợ như thế, điểm này cũng đủ để chứng minh Cổ Địa Bí Cảnh này bất phàm, chí ít tuổi đời của nó cũng phải trên ngàn năm. Tiêu Phàm rất muốn tìm kiếm đến đáp án từ trong Tu La Truyền Thừa, đáng tiếc, những thứ liên quan tới Hồn Điêu Sư trong Tu La Truyền Thừa ghi chép chỉ có đôi câu. Chủ yếu nhất là những Hồn Điêu Thú này còn đang hướng gần về vị trí thất thải quang trụ, đây có phải đại biểu cho cái gì không? - Đúng rồi, ta cũng đang thiếu Hồn Văn Đồ, những Hồn Điêu Thú này lại là Hồn Văn Đồ sống sờ sờ, có thể chế tạo ra những Hồn Điêu Thú này, chí ít đều là Hồn Điêu Sư cấp Tông Sư có thể họa rồng vẽ hổ.