Chương 772 Hung lệ đao khí thật đáng sợ!

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Đây là? Đám người kinh hãi nhìn về hướng Tiêu Phàm cảm thấy rùng mình, phía sau càng là mồ hôi lạnh chảy ròng, phần lớn người đều bị cỗ Hung Khí kia dọa cho không nhẹ. Mọi người cảm giác được bên trong Đồ Lục Đao tựa như ẩn chứa một con dã thú hung ác hoang dại, bất cứ lúc nào cũng sẽ phá phong ấn mà ra. - Phá! Theo Tiêu Phàm hét lớn một tiếng, một cỗ hắc sắc đao hà bắn ra, tốc độ nhanh như sấm sét, đâm vào long hình kiếm khí kia. Xoẹt! Đao khí hung lệ đáng sợ, trực tiếp xé nát Long Hình Kiếm Ý, Long Hình Kiếm Ý trước mặt Hung Lệ Chi Khí kia chỉ như là một tờ giấy mỏng, căn bản chịu không được sức công phá. Mà hung lệ đao khí khí thế không hề mảy may suy giảm, lần nữa đánh về phía Nam Cung Thiên Dật. - Hung lệ đao khí thật đáng sợ! Trong lòng đám người khẽ run lên, hung lệ đao khí này còn đáng sợ hơn so với Hủy Diệt Đao Ý kia, hung lệ đến mức Long Hình Kiếm Ý cũng không phải đối thủ. Nơi xa, Sở Khinh Cuồng, Bắc Thần Phong cùng Lâu Ngạo Thiên mấy người ra sức đẩy lui Hồn Điêu Thú phía trước, kinh ngạc nhìn hướng Tiêu Phàm, sau đó ba người liếc mắt nhìn nhau, cấp tốc phóng về phía Tiêu Phàm. - Muốn đi? Đối thủ của các ngươi là chúng ta! Ninh Xuyên kêu to, bám đuổi không dứt, trong lòng y vô cùng giận dữ, bản thân đường đường là Thiên Bảng xếp hạng thứ ba, mang theo mấy đầu Hồn Điêu Thú Thất Giai Hậu Kỳ trở lên vậy mà trong thời gian ngắn không giết chết được Bắc Thần Phong, làm trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu. Đồng thời, Y Phi Mạch cùng Nhược Lưu Thường cũng nhanh chóng đuổi theo, về phần những người khác, cho dù là cường giả Thiên Bảng cũng căn bản không dám tham gia vào cuộc đấu giữa bọn họ. - Chân Long Tại Thiên! Nhìn thấy Tiêu Phàm một đao liền phá được Long Hình Kiếm Ý của y, trong lòng Nam Cung Thiên Dật cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng chưa tới mức khiến hắn sợ hãi. Chỉ cần là tu vi dưới Chiến Hoàng cảnh, y căn bản không hề có chút e ngại nào. Lật tay, Long Đế Kiếm vạch một cái trong không khí, không khí giống như vỡ ra, chỉ thấy một đạo kiếm khí màu vàng dài chừng mười trượng nhanh chóng xuất hiện, trong chớp mắt biến thành một đạo kiếm khí dài đánh về phía Tiêu Phàm. Kiếm khí này, giống như là có sinh mệnh thật sự, long khiếu cửu thiên, bá đạo hung mãnh, đồng tử màu vàng cực kỳ băng lãnh. - Gào! Kiếm khí phát ra một tiếng hét giận dữ, lập tức chỉ thấy đầu của nó vừa nhấc lên, liền đâm vào hung lệ đao khí kia, cả hai liên tiếp phát nổ, chỗ giao nhau, nhốn nháo từng đạo kim sắc kiếm khí cùng đao khí màu đen vờn quanh. Mặt đất đất đá văng tung tóe, một cái khe sâu không thấy đáy xuất hiện trên đường cái Cổ Thành, thậm chí có mấy đầu Hồn Điêu Thú cũng không chịu nổi cơn sóng khí này mà bị xé rách, bị chém thành nhiều mảnh. Ngay sau đó, hai đạo thân ảnh như khỉ, nhẹ nhàng nhảy lên, liền rời đến chỗ cách đó trăm trượng. Nam Cung Thiên Dật vững vàng rơi xuống đỉnh đầu một đầu Hồn Điêu Thú, mà Tiêu Phàm trong không khí lộn nhào một cái, trượt ra mười mấy mét mới dừng lại. - Quả nhiên có chút chỗ dựa, đáng tiếc cảnh giới chênh lệch không phải chỉ dựa vào ngươi có thể bù đắp. Nam Cung Thiên Dật vẫn bình thản thoải mái như cũ, chỉ là trong lòng cũng khá chấn kinh trước thực lực của Tiêu Phàm. Tiêu Phàm trầm mặc không nói, Hồn Lực của Đồ Lục Đao trong tay bắn ra bốn phía, kích động từng đợt đao hình khí lãng. - Phúc bá đem tất cả khí thế hung ác của Đồ Lục đều phong ấn cùng một chỗ, không nghĩ tới Hung Lệ Chi Khí vậy mà đáng sợ như thế, ngay cả ta đều không khống chế được, khó trách ông ấy nói nếu không phải vạn bất đắc dĩ, không được phá vỡ phong ấn. Ánh mắt Tiêu Phàm nhìn Đồ Lục Đao trong tay, trong lòng cũng rất là kinh ngạc. Phải biết, hắn hiện tại đã đột phá Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, lại không có cách nào hoàn toàn khống chế sức mạnh của Đồ Lục Đao, Đồ Lục Đao này sau khi được Phúc bá cải tạo, tuyệt đối đạt tới cấp độ khủng bố. Chí ít, tuyệt đối không yếu hơn so với Long Đế Kiếm trong tay Nam Cung Thiên Dật. - Hung Lệ Chi Khí này đại diện cho hủy diệt cùng giết chóc, có lẽ lúc ta hoàn toàn khống chế Hung Lệ Chi Khí này, cũng có thể khiến Hủy Diệt Chi Ý cùng Sát Phạt Chi Ý đạt tới Tứ Trọng, Phúc bá có lẽ đã sớm nghĩ tới điểm này, thật đúng là đưa cho ta một món quà lớn, chỉ là sao Phúc bá lại biết rõ ta sẽ lĩnh ngộ hai loại Ý cảnh như vậy? Trong lòng Tiêu Phàm cực kỳ khiếp sợ và hưng phấn, càng thêm kính sợ Phúc bá.