Chương 787 Không ít tu sĩ rục rịch

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Long Thần quét mắt một vòng nhìn tất cả người Đại Long nói. - Rõ, Nhị Đế Tử! Rất nhiều người phẫn nộ nhìn hướng Tiêu Phàm rời đi, cũng không có tiếp tục xuất thủ. Long Thần đi đến bên cạnh Long Tiêu, vừa chuẩn bị mang theo Long Tiêu rời đi, Long Tiêu bàn tay đầy máu nắm lấy hai tay Long Thần, gầm nhẹ nói: - Nhị Đệ, giúp ta giết hắn! Giết hắn! - Đại ca, cừu nhân của huynh không phải Tiêu Phàm. Long Thần cau mày một cái, chấp niệm của Long Tiêu đối Tiêu Phàm không phải sâu bình thường, tất cả những thứ này đều chỉ bởi vì một người, chính là Tiêu U kia! Trên không trung, Tiêu U liếc mắt nhìn Long Tiêu cùng Long Thần thật sâu, trong lòng nổi giận mắng: - Phế vật! Sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Phàm ở nơi xa, khống chế Loan Phượng xông thẳng về phía Long Hồn Thụ. - Tiêu U, ngươi muốn làm cái gì? Long Thần phẫn nộ quát. - Ta không phải người Đại Long Đế Triều! Giọng nói lạnh lùng của Tiêu U từ đằng xa truyền đến, cũng không quay đầu lại rời đi. - Đại ca, huynh nghe thấy chưa? Cho tới nay huynh chỉ là một công cụ để lợi dụng mà thôi, từ sau khi Tiêu U xuất hiện, huynh không còn là Long Tiêu trước kia nữa, ta hi vọng đại ca ngày xưa của ta sẽ trở về! Long Thần chẳng những không có nổi giận, ngược lại lộ ra một nụ cười. Sau đó ôm lấy Long Tiêu, mang theo một đám tu sĩ Đại Long rời đi. - Đại Long, có thể nói đồng lòng hơn Đại Ly rất nhiều. Tiêu Phàm khẽ thở dài, lúc nhìn thấy Tiêu U đuổi theo, ánh mắt Tiêu Phàm liền trở lên lạnh lùng. Tốc độ của Tiểu Minh rất nhanh, trên không trung, Nam Cung Thiên Dật đang đuổi theo từng Long Hồn Quả, Long Hồn Quả tốc độ cực nhanh, Nam Cung Thiên Dật đuổi nửa ngày cũng chưa bắt được. Long Hồn Quả hết sức kỳ lạ, chỉ có tự mình rời khỏi Long Hồn Thụ, mới có thể chân chính coi là chín, cũng mới có thể phát huy ra hiệu quả thực sự. Ở chỗ Long Hồn Thụ cũng đã có thật nhiều tu sĩ chạy tới, chỉ là đứng ở một chỗ không bay được, một khi chờ Long Hồn Quả thành thục, bọn họ muốn có được Long Hồn Quả cũng rất khó. - Mẹ nó, chờ chúng nó chín, chúng ta cũng chưa chắc được, không bằng trực tiếp leo lên cây lấy xuống, dù là hiệu quả kém hơn rất nhiều, cũng tốt hơn không có. - Không sai, bên trên còn tám trái, chúng ta đều có cơ hội lấy được một trái. - Liều đi! Không ít tu sĩ rục rịch, rốt cục kìm nén không được, chạy về hướng Long Hồn Thụ. Hô hô! Lúc đám người tới gần Long Hồn Thụ chỉ còn cách mấy trượng, đột nhiên trên Long Hồn Thụ bắn ra từng đạo thất thải quang mang, thất thải quang mang đột nhiên ngưng tụ thành mũi tên, bắn vào thân thể mấy tu sĩ. - Lui! Một tu sĩ kêu to không chút do dự chạy như bay về phía sau, nhưng tu sĩ khác không may mắn như vậy, trực tiếp bị mũi tên thất thải kia xuyên thủng, thân tử đạo tiêu. - Nghe đồn Long Hồn Thụ nắm giữ năng lực tự động phòng ngự, đây là thật? Ánh mắt Tiêu Phàm sáng lên, hắn có thể cảm nhận được sự đáng sợ của mũi tên thất thải kia, một tiễn chi uy không kém gì một kích toàn lực của Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong, cho dù là hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. - Khó trách Nam Cung Thiên Dật mặc dù có thể điều khiển Hồn Điêu Thú, cũng không dám tự tiện chiếm lấy Long Hồn Quả, có lẽ tất cả Hồn Điêu Thú đều bảo hộ Long Hồn Thụ, Nam Cung Thiên Dật chỉ là ngoài ý muốn có được một thứ có thể khống chế tất cả Hồn Điêu Thú mà thôi, mà món kia đồ vật kia chính là viên hạt châu kia. Tiêu Phàm rốt cục hiểu ra rất nhiều. - Thật đúng là lợi hại, một là có thể lợi dụng Long Hồn Thụ cùng Hồn Điêu Thú tiêu diệt tất cả những người phản kháng, hai là tất cả mọi người sau khi chết, Long Hồn Quả đều là của hắn! Nghĩ vậy, ánh mắt Tiêu Phàm trở nên vô cùng âm trầm, Nam Cung Thiên Dật thật có thể nói là tính toán rất tường tận, đáng tiếc mọi chuyện không phát triển theo như hắn nghĩ.