Chương 797 Chẳng qua

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Tu sĩ tiến vào Cổ Địa Bí Cảnh tử thương vô số, bất luận là đối với Đại Ly, hay là đối với Đại Long, tổn thất đều không thể tính được. Có thể sống sót đã là điều khó khăn lắm rồi, so với sinh mệnh, những thứ khác tính là gì? - Tiêu Phàm, là ngươi tự chịu diệt vong! Y Phi Mạch hừ lạnh một tiếng, cũng biến mất tại chỗ. Trên bầu trời, Tiểu Minh hét dài một tiếng, đáp xuống, từng đợt cuồng phong xốc lên phế tích Thiên Cơ Tháp, đáng tiếc, rốt cuộc không có bóng dáng Tiêu Phàm bọn hắn. Tiểu Minh cực kỳ không cam lòng gào thét, hắn cũng không rời đi, ngược lại thủ hộ tại phía trên đống phế tích, lẳng lặng chờ đợi. Bên trong một vùng thung lũng, Long Tiêu nằm trên một tảng đá, Long Thần ngồi ở bên cạnh, lẳng lặng nghe mấy tu sĩ dò thăm tin tức. - Tiêu U bị Tiêu Phàm giết? Khụ khụ ~ Long Tiêu hơi khẽ kích động, liền ho ra mấy khẩu máu đen. - Chết cũng tốt. Long Thần thản nhiên nói, trong lòng lại bổ sung một câu: - Chẳng qua, Thiên Hương Bà Bà sẽ không bỏ qua hắn, cái tên Tiêu Phàm này thật đúng là không coi ai ra gì mà, rất nhanh Thánh Thành liền tuyển người đến Nam Vực, đến lúc đó thiên tài Cửu Đại Đế Triều tề tụ, lại là một trận thịnh hội. - Lần sau gặp được hắn, ta nhất định phải đánh bại hắn. Long Tiêu nghiêm nghị nói, Tiêu U bị giết, hắn ngược lại không tức giận như thế, mà hắn tức giận vì đã thua ở trong tay Tiêu Phàm, điều đó khiến hắn cực kỳ không cam lòng. Hắn không biết là thương thế hắn căn bản không phải người bình thường có thể chữa được. - Lần tiếp theo, cũng hẳn rất nhanh. Long Thần híp hai mắt, thần sắc có chút mê ly. Lại nói Tiêu Phàm tiến vào Thiên Cơ Tháp, liền cảm giác tiến vào bên trong một đầu hư vô thông đạo, trong thông đạo hào quang lấp lóe, có một cỗ cảm giác áp bách to lớn. Hắn muốn nhìn rõ tất cả trong đó, nhưng xung quanh vặn vẹo một trận, có lít nha lít nhít sợi tơ hiện lên hình dạng xoắn ốc vờn quanh, xem thôi cũng đủ choáng đầu hoa mắt. - Ta làm sao cứ như trên con thoi thời gian và không gian vậy. Tiêu Phàm tự nói, trong lòng sợ hãi, cái Thiên Cơ Tháp này so với tưởng tượng hắn hoàn toàn khác biệt. Giống cái Luyện Tâm Tháp kia, Luyện Hồn Tháp, phải một mực chiến đấu mới có thể từng tầng từng tầng đi lên sao? Cái Thiên Cơ Tháp này lại hoàn toàn khác biệt, Tiêu Phàm cảm giác bản thân đang bước vào một mảnh đường cong trong thế giới, vô số đường cong không ngừng xoay quanh, nhanh chóng trở nên lớn hơn, Tiêu Phàm cảm giác chính mình cũng chuyển động theo những sợi tơ xoắn ốc kia, thật sự tốc độ kia quá nhanh. - Hồn Văn? Không giống lắm. Tiêu Phàm sờ sờ đầu, muốn dùng Hồn Lực bắt những tia tuyến kia, nhưng căn bản không bắt đến, nhanh, không phải nhanh bình thường, mắt người thường căn bản không thấy được. - Chờ đã, bức đồ này ta như thấy qua ở đâu rôi. Tiêu Phàm đột nhiên nhắm mắt lại, dùng Hồn Lực lẳng lặng cảm ứng, so với mắt thường, Hồn Lực nhìn lại rõ ràng hơn rất nhiều, huống chi Hồn Lực Tiêu Phàm cực kỳ tinh thuần. Đột nhiên, trong lòng Tiêu Phàm ngưng tụ, kinh ngạc nói: - Đúng rồi, chính là bức hoạ mà Bắc Lão thường xuyên nhìn chằm chằm ấy, cũng nhiều sợi tơ như vậy, lít nha lít nhít. Trí nhớ Tiêu Phàm thật đúng là không sai, trong nháy mắt nghĩ đến bức họa quỷ dị lúc trước kia, cũng vô cùng chắc chắn những sợi tơ này hẳn là Hồn Văn thần bí. Thế nhưng Tiêu Phàm cũng bắt đầu lo lắng, đây chính là Hồn Văn Đồ mà ngay cả Bắc Lão cũng chưa từng nghiên cứu được triệt để, mình liệu có thể nghiên cứu nó sao? Tiêu Phàm hoài nghi mình đang nằm mơ, nhưng cảm giác lại không đúng, bởi vì thể nội có một luồng sức mạnh tinh thuần truyền đến, luồng sức mạnh này tuyệt đối đến từ Long Hồn Quả. Tiêu Phàm luyện hóa lực lượng Long Hồn Quả, nhíu mày nói: - Long Hồn Quả này cũng chưa chắc cường đại như thế, tại sao ta không có cảm giác đột phá! Chẳng qua lúc tâm thần Tiêu Phàm chìm vào thể nội lại phát hiện, sức mạnh Long Hồn Quả, đại bộ phận đều bị U Linh Chiến Hồn hấp thu, khiến Tiêu Phàm kinh ngạc là, U Linh Chiến Hồn lại có dấu hiệu đột phá. Hiện tại U Linh Chiến Hồn là Thất Phẩm, nếu như đột phá lần nữa há không phải Bát Phẩm? Tiêu Phàm vội vàng ngồi xếp bằng, không tiếp tục để ý vô số sợi tơ kia nữa, bắt đầu luyện hóa Hồn Lực khổng lồ của Long Hồn Quả. Không biết qua bao lâu, khí thế U Lâm Chiến Hồn phóng đại, Hồn Lực khổng lồ ba động từ thể nội Tiêu Phàm chấn động, về phần cái gọi là Ý cảnh, Tiêu Phàm căn bản không cảm nhận được. - Không phải nói luyện hóa Long Hồn Quả, rất có thể lĩnh ngộ một loại Ý cảnh sao? Sắc mặt Tiêu Phàm trầm xuống, thế nhưng lại lập tức lộ ra nét cười, âm thầm trầm ngâm nói: - Thôi, U Linh Chiến Hồn cuối cùng cũng đột phá Bát Phẩm, còn có thể hy vọng xa vời gì đây? - Ai, thôn phệ một cái Long Hồn Quả, mấy cái Bát Phẩm Chiến Hồn, vô số kể Hồn Thạch cùng Hồn Tinh, còn một cái đầm Băng Thuộc Tính kia mới miễn cưỡng đột phá Bát Phẩm Chiến Hồn, muốn đột phá Cửu Phẩm, đoán chừng càng thêm khó. Vừa nghĩ tới Hồn Lực lớn cần phải có khi tiến giai U Linh Chiến Hồn, trong lòng Tiêu Phàm liền đau khổ không nói nên lời, đột phá U Linh Chiến Hồn thực sự quá gian nan. Hồi lâu, khí tức U Linh Chiến Hồn rốt cục cũng ổn định lại, Tiêu Phàm mở hai mắt ra lần nữa, những đường cong kia vẫn như cũ, hơn nữa tốc độ không mảy may giảm. - A, tốc độ này mặc dù không thay đổi chậm lại, nhưng sao ta lại càng thấy rõ ràng hơn? Tiêu Phàm trên mặt lộ ra vẻ cổ quái, chẳng lẽ cái này có liên quan đến sự mạnh yếu của U Linh Chiến Hồn?