Chương 95 Vẫn không có chuyện gì xảy ra!
- Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Từ xưa tới nay quân vương chính là người cô đơn! Vương Khả, ngươi nên cảm thấy may mắn vì lúc đầu ta không hạ sát thủ với Vương gia các ngươi! Ta không có lỗi với ngươi, là ngươi làm phản, có lỗi với ta!
Chu Yếm trầm giọng nói.
- Con bà nó, ngươi lừa gạt ai vậy? Lại nói tới tên đầu bếp của phủ ta, có phải ngươi đã hạ mệnh lệnh cho hắn, hạ độc vào trong thức ăn ở yến hội của Vương gia chúng ta hay không? Ngươi cho rằng tại sao ta lại vô duyên vô cớ tạo phản cơ chứ? Con bà nó, nếu như ngươi không muốn hại cả nhà ta thì ta tạo phản làm cái gì cơ chứ?
Vương Khả trợn mắt nói.
- Tên đầu bếp kia?
Chu Yếm sầm mặt lại, hỏi.
- Năm đó là ta cố ý đểhắn bị ngươi thu mua! Ngươi thực sự cho rằngngươi có thể thu mua được người của ta hay sao?
Vương Khả dùng giọng khinh thường nói.
- Vậy chuyện ngươi tạo phản thì sao? Năm đó ta đã ngồi vững ở trên phiến giang sơn này! Ngươi tạo phản còn có tác dụng gì nữa chứ? Cuối cùng không phải ngươi vẫn phải chạy trối chết đó sao?
- Ta trốn? Tạo phản không có tác dụng sao? Ha ha, Chu Yếm, chẳng lẽ ngươi đã quên chuyện lúc trước ta mang binh vây quanh vương cung, khi đó ngươi đang run lẩy bẩy ngồi ở trên ngai vàng? Ta trốn sao? Hôm đó, nếu không phải bỗng nhiên xuất hiệnđệ tử tiên môn đến cảnh cáo ta thì sao ta có thể rời khỏi Đại Thanh vương triều được cơ chứ?
Vương Khả lạnh lùng nói.
- Đệ tử tiên môn?
- Không có đệ tử tiên môn nhúng tay thì Đại Thanh đã sớm đổi chủ. Người làm quân vương như ngươi quá bạc tình bạc nghĩa! Ngươi biết lúc trước ta tạo phản đã có bao nhiêu quan viên đưa bái thiếp tới không? Ngươi không được lòng bọn họ! Diệt sát thân nhân, lại giết trung thần, vì tư dục mà không quan tâm tới dân chúng đang bị thiên tai. Bọn họ đã sớm oán than từ lâu rồi. Năm đó ta tạo phản, từ trên xuống dưới đều ủng hộ ta. Đáng tiếc, ta tính toán mọi thứ lại không tính tới một việc. Lại có tiên môn bảo vệ Đại Thanh vương triều! Hiện giờ ta đã hiểu, là dotổ tiên ngươi tích đức cho nên mới được tiên môn phù hộ?
Vương Khả nhìn về phía Chu Yếm rồi hỏi.
- Ngươi nói không sai, thúc tổ của ta có địa vị cực cao ở trong tiên môn! Không chỉ có ta mà hai vương triều kia cũng như vậy. Nếu không có tiên môn đứng sau lưng thì làm sao có thể có được giang sơn to lớn này cơ chứ? Hơn nữa, tiên môn chính ma hai đạo, ta đều có hậu trường!
Chu Yếm kiêu ngạo nói.
- Vậy tại sao ngươi lại lăn lộn thảm như vậy?
Vương Khả hiếu kỳ hỏi.
Chu Yếm:
-... !
- Có bối cảnh ở tỏng tiên môn, tại sao tu vi của ngươi lại kém như vậy chứ? Lúc ta rời khỏi đây, ngay cả Tiên Thiên cảnh ngươi cũng không đạt tới! Thậm chí còn tu luyện công pháp của võ lâm?
Mà lời của Vương Khả cũng đã đâm vào chỗ đau của Chu Yếm, đây cũng là chuyện khiến cho Chu Yếm phải oán than mỗi ngày. Bối cảnh tiên môn của hắn chẳng những không cho hắn công pháp tu hành mà còn không cho đệ tử tiên môn dạy hắn? Bọn họ cho rằng ta làm quân vương của phàm nhân là đã đủ rồi sao? Ta muốn trường sinh!
- Ta hiểu rồi, hẳn là bối cảnh tiên môn phía sau ngươi muốn bảo vệ chi huyết mạch này của ngươi! Để cho huyết mạch Chu thị các ngươi kéo dài hương hỏa. Vừa vào tiên môn sâu như biển, một khi chọn trận doanh chính ma hai đạo thì nhất định sẽ có nguy hiểm mang tính diệt chi tộc! Ồ, cũng chính là giúp cho các ngươi hưởng hết phú quý nhân gian!
Vương Khả cười nói.
- Vậy thì sao chứ? Ngươi còn không bằng cả ta! Không phải năm đó ngươi vẫn bị đệ tử tiên môn dọa, mang theo toàn tộc rời khỏikhu phàm nhân hay sao?
Chu Yếm lạnh lùng nói.
- Năm đó đúng là ta không có cách nào tranh đoạt thiên hạ nữa. Thế nhưng mấy năm nay ta cũng đã nghĩ thông suốt, tranh thiên hạ thế gian thì có tác dụng gì cơ chứ? Mấy chục năm sau còn không phải là một nắm đất vàng hay sao? Chỉ có bước vào tiên môn, tu được thuật trường sinh mới là chuyện quan trọng nhất!
Vương Khả lắc đầu nói.
- Vậy chẳng lẽ ngươi đã tìm được con đường trường sinh?
Chu Yếm cau mày nói.
- Nhờ vận khí ta đã bái vào làm môn hạ tiên môn, sẽ tu tiên, từ đó có được thuật trường sinh! Nhân gian phàm thế sao? Ta đã coi thường từ lâu rồi!
Vương Khả cười khẽ nói.
- Bái vào tiên môn sao? Đó là chuyện tốt nha. Dù sao chúng ta cũng là người quen biết cũ. Hôm nay ngươi trở về, để ta mời ngươi một chén!
Chu Yếm đưa chén rượu trong tay cho Vương Khả.
Lúc đầu Vương Khả còn muốn nói gì đó thế nhưng lại chợt nhìn thấy chuỗi niệm châu ở trên cổ tay của đối phương.
Chuỗi niệm châu của U Nguyệt công chúa? Là niệm châu mà Tương Tư Châu cảm ứng thấy, sao nó lại ở trên cổ tay của Chu Yếm cơ chứ?
Trong lòng Vương Khả cảm thấy nặng nề, hắn nuốt lời muốn nói xuống bụng, tay tiếp nhận chén rượu kia.
Thấy Vương Khả tiếp chén rượu kia, Chu Yếm cũng sáng mắt lên.
Bầu rượu này cũng không phải là thứ tốt gì mà là kịch độc. Trong khoảng thời gian này, Chu Yếm giết hại đệ tử tiên môn chính đạo ở trong cung điện dưới lòng đất, làm cho có vô số tiếng kêu thảm thiết truyền ra. Một khi có động tĩnh lớn, nhất định sẽ có thị vệ đến đây điều tra. Mà mỗi một lần, Chu Yếm đều sẽ ban cho bọn họ một chén rượu, hạ độc chết những thị vệ kia. Hắn dùng chuyện này để chấn nhiếp những người khác ở bên trong vương cung, làm cho tất cả mọi người đều biết rằng, người nửa đêm nửa hôm đến tẩm cung vương hậu quấy rầy, nhất định sẽ phải chết! Bằng không, hôm nay thị vệ nghe tiếng mà đến, bản thân hắn còn có thể quát tháo một hai. Thế nhưng ngày mai Tần phi và cung nữ tới đây thì sao? Sau đó lại là các đại thần chạy tới tìm hiểu thì hắn phải làm gì để cản bọn họ lại đây?
Bất kỳ một ai đều không thể tiến vào tẩm cung, bởi vì một khi phát hiện ra bí mật của địa cung, khi đó bản thân hắn sẽ rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.
Sau khi ban cho mấy người được chết, rốt cuộc cũng không còn ai dám xông loạn vào trong tẩm cung của vương hậu nữa.
Chương 96: Chuốc rượu
Phụ trách: Vô Tà Team
Đây cũng là lý do lúc trước đám thị vệ nghe thấy Vương Khả muốn vào tẩm cung của vương hậu là bọn hắn lập tức quay đầu bỏ chạy.
Trong hồ lô này là rượu độc, Vương Khả không biết! Năm đó Vương Khả đã đạt tới Tiên Thiên cảnh, mặc dù Chu Yếm tự tin bây giờ mình đã có thể trấn áp được đối phương. Thế nhưng, sao lại phải bỏ qua thứ mà hắn có thể sử dụng được cơ chứ? Một chén rượu độc uống vào bụng, dù là Tiên Thiên cảnh thì cũng phải chết!
Tên Vương Khả này rất là giảo hoạt, Chu Yếm còn đang lo lắng Vương Khả không chịu tiếp nhận chén rượu này. Cho nên hắn mới nói nhảm một hồi lâu với Vương Khả. Nhưng hiện tại, không ngờ Vương Khả lại nhận chén rượu từ tay hắn? Quá tốt rồi!
- Chu Yếm, ngươi không hiếu kỳ vì sao ta lại tới vương cung của ngươi sao?
Vương Khả bưng chén rượu trong tay, trầm giọng hỏi.
Vương Khả nhìn về phía niệm châu ở trên cổ tay Chu Yếm, trong lòng ngày càng lo lắng. Tại sao niệm châu của U Nguyệt công chúa lại ở trong tay Chu Yếm chứ?
- Lý do sao? Không quan trọng. Dù sao cũng đã nhiều năm rồi ta không rót rượu cho ai. Mời!
Chu Yếm nói với Vương Khả một câu.
Ta không quan tâm ngươi tới đây là có việc gì, hiện tại bổn vương có bí mật trên ngươi, ngươi đã không quá quan trọng nữa rồi, ngươi đi chết đi!
- Không được, ta có chuyện nhất định phải hỏi ngươi cho rõ!
- Chúng ta đã nhiều năm không gặp, hiện tại lại không có xung đột lợi ích, ta làm quân vương, ngươi vào tiên môn! Ngươi tới đây đương nhiên ta phải hoan nghênh, ngươi muốn hỏi ta cái gì cũng được. Thế nhưng ngươi nên uống rượu trước mới đúng nha!
Chu Yếm lắc đầu, ra vẻ thâm tình nói.
Vương Khả nhìn Chu Yếm một chút, kỳ thật hắn đã phát giác ra một chuyện. Chỉ sợ chén rượu này không đơn giản. Lão tiểu tử Chu Yếm này, chỉ cần dùng cái mông là hắn cũng biết được đối phương đang nghĩ gì... không ngừng mời mình uống rượu, chẳng lẽ bên trong có độc hay sao?
Độc? Vương Khả ta mà phải sợ sao? Ta tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thần công, đã dùng tất cả loại độc trong Thập Vạn Đại Sơn này mấy lần, đã sớm vạn độc bất xâm từ lâu rồi. Mặc kệ có độc hay không, ta đều không sợ!
Nghĩ vậy Vương Khả lập tức uống hết chén rượu trong tay.
Chu Yếm thấy Vương Khả uống rượu độc, ánh mắt lập tức sáng lên. Chén rượu trong tay hắn kiến huyết phong hầu, uống xong là lập tức mất mạng. Ha ha, Vương Khả, để xem ngươi có chết hay không?
- Được rồi, hiện tại tới phiên ta hỏi. Ta cũng hi vọng ngươi không nên gạt ta!
Vương Khả hít sâu một hơi, nói.
- Ồ? Ngươi không có việc gì sao?
Chu Yếm sững sờ hỏi một câu.
Chẳng lẽ độc tính còn chưa phát tác? Không có khả năng, trước đó những thị vệ được ban cái chết, chỉ cần vừa uống là lập tức mất mạng?
- Có thể có chuyện gì được chứ? Ta cũng không phải là người một chén đã say! Không phải trước kia ta từng uống rượu với ngươi hay sao? Tửu lượng của ta thế nào ngươi còn không biết sao?
Vương Khả cau mày nói.
Vương Khả vạn độc bất xâm, độc trong chén rượu vừa rồi so với độc mà hắn dùng để luyện công kém xa. Kém đến mức Vương Khả không phát giác ra được ở bên trong có độc.
Nhưng cảnh này làm cho Chu Yếm không thể nào hiểu được, chuyện này không có khả năng?
- Tiếp, ta lại rót cho ngươi một ly!
Chu Yếm lập tức rót cho Vương Khả một chén rượu nữa.
- Chu Yếm, ngươi làm vậy là có ý gì?
- Uống, uống xong rồi lại nói tiếp!
Chu Yếm vội vàng nói.
Sắc mặt Vương Khả trầm xuống, nhưng bởi vì hi vọng Chu Yếm có thể nói rõ nguyên do cho mình, cho nên cuối cùng hắn cũng không cự tuyệt đối phương mà lập tức uống rượu.
Vẫn không có chuyện gì xảy ra!
Chu Yếm cầm bầu rượu, khuôn mặt cứng ngắc. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vì sao Vương Khả lại không có việc gì? Hạc đỉnh hồng của ta không có độc dược hay sao?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ rượu trong tay ta đã bị vương hậu đổi rồi sao?
Nhất định là vậy, nhất định là vương hậu không biết tình huống, đã đổi bầu rượu này của ta thành rượu bình thường. Nữ nhân ngu xuẩn này, không phải ta đã nói qua với nàng rồi sao? Không nên động vào bầu rượu này, không nên động vào bầu rượu này thì nàng lại đi đổi rượu của ta? Nữ nhân ngu xuẩn, ngu xuẩn!
- Chu Yếm, ta muốn hỏi ngươi một chút chuyện, sao ngươi lại muốn chuốc rượu cho ta vậy? Lại nói, ngươi luôn ép ta uống, sao ngươi lại không uống? Ngươi có ý đồ gì?
Vương Khả trầm giọng nói.
- Có thể có ý đồ gì chứ? Nhiều năm không gặp, mặc dù năm đó có mâu thuẫn, nhưng bây giờ ta cũng là một người cô đơn lạnh lẽo. Chung quanh không có một ai có thể tâm sự. Có thể nhìn thấy hảo hữu ngày xưa trở về, lại có thể bình thản nói chuyện, trong lòng có chút cao hứng cho nên mới mời ngươi uống nhiều rượu như vậy. Nào, để ta tiếp rượu ngươi! Chúng ta vừa uống vừa trò chuyện, ngươi tìm ta có chuyện gì, hai huynh đệ chúng ta có cái gì mà không thể nói cơ chứ?
Chu Yếm cười, cũng rót cho mình và Vương Khả một chén.
- Ta đến đây không phải là để uống rượu, hôm nay ta tới đây là có việc thật! Ta cũng muốn hỏi rõ ngươi vài chuyện, thế nhưng nếu như ngươi không nói cho ta biết thì đừng trách ta không nể tình!
Vương Khả hít sâu một hơi nói.
Vừa nói, Vương Khả lại uống một hớp rượu.
- Muốn hỏi cái gì? Ngươi cứ nói xem, lần này ngươi trở về là có mục đích gì? Lại còn bí mật vào cung như vậy?
Chu Yếm nhíu mày thử dò xét.
Trong lúc thăm dò, Chu Yếm cũng uống một hớp rượu trong chén.
- Ta muốn hỏi, xâu niệm châu này ngươi lấy ở đâu?
Vương Khả chỉ niệm châu trên cổ tay Chu Yếm rồi trầm giọng nói.
Trong nháy mắt, Chu Yếm nổi lên sát niệm, không muốn nói nhảm nhiều với Vương Khả nữa.