Chương 173 - Chương 173
"Tôi nói thật đấy, tôi không hề tức giận chút nào cả. Có gì đáng để tức giận chứ? Là tôi không biết xấu hổ, cho rằng một anh chàng nông thôn như bản thân có thể xứng đôi với cô gái thành thị như cô. Chính tôi không biết tự lượng sức mình mà thôi!" Lâm Trác Úy vừa nói dứt lời, Lý Vân Tịch nghe xong cũng sững sờ, sau đó cô lại thở dài.
"Anh chính là đang tức giận, Lâm Trác Úy! Tôi biết một cái tát của tôi khiến trong lòng anh cảm thấy bất bình, tôi thật sự rất xin lỗi! Thế nhưng, trước kia chúng ta đã bàn bạc thỏa thuận rồi! Anh chữa khỏi bệnh cho tôi, tôi nhất định sẽ cho anh, anh không thể ép buộc tôi được đúng chứ?" Lý Vân Tịch chua xót khuyên nhủ anh.
"Không gì cả! Tôi đang nghĩ em uống cà phê, tôi uống nước suối, có lẽ hai chúng ta thật sự không thích hợp."