Chương 74: Đến lúc này mới vào Tiên lưu

Trung Nguyên Ngũ Bách
Nguồn: truyenfull.vision
Dịch giả : Gia Thẩm Luyện và Lư Thủ Nghĩa ở bên ngoài, cũng không biết trong cung điện xảy ra chuyện gì, chỉ đợi một lúc sau mới nghe được bên trong truyền ra giọng nói của chưởng môn đạo nhân, muốn để một mình Thẩm Luyện đi vào… mà không phải để cho đệ tử mới thu của hắn - Lư Thủ Nghĩa cũng cùng đi vào. Thẩm Luyện tiến vào trong, Tam Vấn đạo nhân đã đi đâu mất. Chưởng môn nhìn Thẩm Luyện, khẽ điểm một cái, dùng sự nhạy cảm của Thẩm Luyện vậy mà không kịp phản ứng lại một chỉ này, tựa hồ một chỉ tay đơn giản kia xuyên thấu qua thời gian, khiến cho hắn không cách nào tránh thoát. Chưởng môn rõ ràng ngồi trên giường đá, không hề đứng lên, nhưng ngón trỏ kia quả thực điểm lên mi tâm của Thẩm Luyện đang đứng cách xa một trượng ngoài. Một luồng khí tức vô cùng lạnh lẽo xâm nhập vào mi tâm Thẩm Luyện, trong đầu hắn bỗng xuất hiên một đoạn văn tự và hình vẽ, chính là phiên bản hoàn chỉnh của Huyền Cực Công hắn học được từ bàn cờ, thậm chí còn có thêm một vài chú giải và tâm đắc. Xưa nay đã có cách nói đạo thống truyền thừa không dùng chữ viết, đây là lần đầu tiên Thẩm Luyện gặp được chuyện này. Nói không rõ là vui hay buồn, hắn tu luyện Thượng Thanh Linh Bảo Tự Nhiên Tỏa Tâm Định Thần Chân Giải đã lâu, đây là pháp luyện thần, ngưng tâm định tính, mỗi khi gặp đại sự ngược lại càng trở nên an ổn bình tĩnh. Thẩm Luyện nhắm mắt một lúc, sau đó mới mở mắt ra, hơi khom người, được người truyền pháp, không thể bất lễ được. Khuôn mặt chưởng môn rốt cuộc hiện ra một chút tán thưởng, nói: "Vô cố gia chi nhi bất nộ, tốt nhiên lâm chi nhi bất kinh (1), Thẩm Luyện ngươi quả thật đáng được khen một câu Đạo tính thâm hậu." "Chưởng môn để cho con một mình đi vào, e rằng chắc không phải chỉ muốn khen con." Vẻ mặt Thẩm Luyện thản nhiên, cách làm việc của tu sĩ tất nhiên không thể phỏng đoán theo lẽ thường được, nhưng chỉ cần có tâm, có cảm xúc, thì bất kỳ ai làm việc cũng để lại dấu vết mà tìm kiếm. Hắn đi qua Vấn Tâm Lộ với tốc độ cực nhanh, ngay cả vị lão giả áo đỏ kia cũng hận không thể thu hắn làm đồ đệ ngay lập tức, còn sớm truyền công pháp, có thể thấy cho dù trong Tiên môn, tư chất của hắn cũng là sự lựa chọn tốt nhân, chưởng môn đã là Đạo giả, lại quản lý Tiên môn, chắc chắn sẽ không cố ý khắc khe với hắn, điểm này Thẩm Luyện tin chắc mình phán đoán không sai. Bất kể là người hay yêu, hay là những sinh vật khác, chỉ cần còn tình cảm, ắt sẽ không thể vô dục vô cầu, nên tu sĩ cũng không ngoại lệ, Thẩm Luyện sẽ không lo được lo mất, giống như trước kia gặp gỡ hồ tiên Tân Khứ Bệnh, nếu đã tới thì phải an tâm bình tĩnh mà đối phó. Có tấm lòng này, cứ bình thản đối đãi nhau, đừng để tâm quá nhiều.