Chương 152: Bóng ma không thể xóa mờ

Mộc Tâm
Nguồn: tamlinh247.org

Lương Vũ Hạnh ngẩng đầu nhìn về phía đó, vẻ hung hăng vừa rồi lập tức bị giảm đi, cô ta cười nói, "Tổng giám đốc Lý, chúng tôi đang chơi đùa đấy mà!" Cô ta nói xong lại nhìn tôi, nhỏ giọng, "Tống Duyên Khanh, cô thả tôi ra." "Được được, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, sai rồi. Tôi không nên động tới Lương Khanh Vũ, đều là lỗi của tôi." Lương Vũ Hạnh thấy tôi không chịu buông tay, vội bổ sung thêm một câu, "Tôi cũng không nên nói cô, cô người lớn lòng dạ lớn, thả tôi ra đi."