Chương 200: Một nụ cười cũng không muốn cho anh
Tôi vừa ra ngoài, anh ta liền nói: “Em không muốn ở bên cạnh anh, nên không chấp nhận phẫu thuật, phải không?”
“Đúng vậy.” Tôi không hề phủ nhận.
Trong đôi mắt đen tuyền của anh ta tràn đầy sự tổn thương: “Lương Khanh Vũ chết rồi, em vì Lương Khanh Vũ mà không chịu quên đi, em và Lý Trọng Mạnh ở nước ngoài hai tuần, sống hoà thuận với chú ta, duy chỉ có anh!” Anh ta ngập ngừng, khoé miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng: “Duy chỉ có anh, anh bây giờ dùng đủ mọi cách để lấy lòng em, nhưng lại ngay đến nhìn anh một cái, cười với anh một cái em cũng không muốn cho anh!”