Tôi đưa quần áo cho Khương Thanh, ban đầu Khương Thanh không nói gì cả, lẳng lặng mặc đồ vào, đợi khi đã mặc xong mới nói: “Sao... sao hôm qua em không ngăn chị lại?”
“Em xin lỗi...” Tôi nhìn phần lộ ra trên cơ thể Khương Thanh đều có những vết hôn, cũng cảm thấy có chút ngại ngùng: “Hôm qua em muốn mình tỉnh táo để có thể chăm sóc, để ý chị, nhưng chị lại bảo em uống thêm nên em không còn cách nào khác phải ra ngoài tránh đi, lúc em quay lại thì chị với Ngô Tiến An đã đi rồi, em có gọi điện cho chị...”
Không biết từ lúc nào Ngô Tiến An đã từ phòng tắm bước ra, đứng trước cửa.