"Ừ, do cô nói đó là món quà bà nội tặng cô, hiện tại bà nội cô đã qua đời, tôi biết căn nhà này rất quan trọng với cô, cho nên đã hối thúc anh ấy. Hiện tại chỉ cần có tiền thì tìm nhà cho thuê dễ lắm."
Lâm Tuyền tươi cười đầy mặt giải thích với tôi.
"Kỳ thật cô không cần rời đi đâu." Lâm Tuyền mới nói một nửa, ánh mắt đã dời từ mặt tôi qua sau lưng tôi. Cô ấy giơ tay lên nói với người phía sau lưng tôi: "Hào Kiệt, anh tan làm rồi sao?"