“Hờ, chú à, chú là dạng người gì, tôi quá rõ rồi!” Lý Hào Kiệt cười lạnh: “Không tổn thương cô ấy? Có phải chú dùng vẻ mặt vô hại này lừa cô ấy không?”
“Kiệt, nếu như cháu yêu Tống Duyên Khanh, vậy thì hãy cưới cô ấy, đối xử tốt với cô ấy, nếu như cháu muốn lấy người khác thì buông cô ấy ra, đừng can dự gì thêm, đừng suy đoán vô cớ.”
Lý Hào Kiệt nghe tôi nói vậy, ánh mắt hướng về phía tôi vô cùng thâm thúy, hồi lâu sau mới nói: “Ai bảo anh không yêu em.”