Dường như Lý Hào Kiệt đọc được suy nghĩ trong đầu tôi, “Không lo, không ai thấy đâu.” Anh nói xong bèn kéo tay tôi vào thang máy đi lên tầng áp chót.
Tôi vốn cũng không biết ngắm mặt trời mọc ở tầng này lại đẹp hơn tầng thượng đâu. Cả tầng này là một mặt phẳng lớn chỉ có vài nơi được ngăn cách bởi kính thủy tinh và tường phân cách, bên trong cũng không có đồ đạc gì.
Lý Hào Kiệt thấy tôi khóc bèn ôm tôi vào lòng, hôn đi nước mắt của tôi, sau đó đôi môi mỏng của anh di chuyển theo má và tìm đến môi tôi, thưởng thức hương vị của nó.