Một người đàn ông tốt với tôi như vậy, tôi thật sự không đành lòng làm tổn thương anh.
Lý Trọng Mạnh nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống, anh bước ra khỏi cửa, một tay ôm eo tôi, tựa đầu vào vai tôi, im lặng hồi lâu mới nói: “Có phải em không muốn kết hôn với anh nữa rồi?”
Giọng anh hèn mọn đến vậy.