“Được, đến lúc đó chúng ta cùng đi đón con.” Lý Trọng Mạnh vỗ nhẹ lên đầu tôi.
Anh vỗ rất nhẹ nhưng trái tim của tôi lại run lẩy bẩy vì sợ.
Đang sấy dở thì tôi nhìn mặt phản quang trên kính thủy tinh ở phòng ngủ, thấy Lý Trọng Mạnh vào phòng và đi về phía giường.