“Có chuyện gì mà thần thần bí bí như thế?”
Mưu Đạo Sinh ra ngoài cùng tôi, miệng vẫn còn lẩm bẩm bất mãn, mắt vẫn nhìn vào trong phòng bệnh, như sợ Mưu Lan Tích sẽ xảy ra chuyện gì.
Tôi biết ông ấy tức, nhưng chuyện cấp bách bây giờ không phải là tức giận, tôi liếc người y tá đang cầm điện thoại như đang quay video, cũng lười đi ngăn cản, lại gần Mưu Đạo Sinh, nói nhỏ: “Thế nào đi nữa thì cũng phải chuyển viện cho mẹ trước đã.