Chương 493: Anh nhớ em, rất nhớ

Mộc Tâm
Nguồn: tamlinh247.org

Nói xong, lại bổ sung thêm hai chữ: “Rất nhớ.” Anh vừa nói, từng nụ hôn vụn vặt rơi xuống trên trán, rồi xuống dần tới chóp mũi, gò má, cuối cùng là đôi môi. Khi tôi mải miết suy nghĩ, nụ hôn của anh bỗng chốc trở nên bá đạo, cướp đoạt từng chút không khí trong miệng của tôi, hoàn toàn không cho tôi có cơ hội được thở.