Sau khi Tô Hoàn Thanh được nước che khuất đại bộ phận da thịt, A Chấp mới cảm thấy bình tĩnh hơn.
Tô Hoàn Thanh ngồi trong thùng gỗ, đưa lưng về phía này, dù vậy, A Chấp nhìn chằm chằm cần cổ tú mỹ kia đến độ không thể dời ra, còn cả tấm lưng trần mê hoặc trắng nõn.
Tô Hoàn Thanh không nhìn thấy ánh mắt và biểu tình của người đứng sau, bằng không sẽ phát hiện được nhiệt độ nóng rực và si mê từ đôi mắt của nàng.